“Văn minh?” Mục Lăng buồn cười nhìn cô, “Trong tự điển của Mục Lăng tôi không có cái từ này!”
Cố Bình An thầm nghĩ, quả nhiên lãnh khốc, thô bạo, dã man.
Lý Hoan Tình đánh giá thật sự rất đúng “Nhất châm kiến huyết.” (*)
(*) Nhất châm kiến huyết: Một châm thấy máu.
“Đào hôn trốn thoát được thật sự rất vui vẻ sao?” Mục Lăng hỏi, nhìn từ trên cao nhìn xuống Cố Bình An, khoảng cách gần như thế, Cố Bình An mới phát hiện, người đàn ông này thật cao, khí thế càng bộc lộ tính xâm lược, lần đầu tiên Cố Bình An tiếp xúc với loại đàn ông này, căng thẳng đến nỗi tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, không nhịn được lùi về sau một bước, Cố Bình An thừa nhận kinh hãi luôn là một kỹ năng hộ mệnh của cô, cái này vừa nhìn đã biết cô đánh không lại rồi.
“Sợ?” Mục Lăng nheo mắt lại, “Để tôi cho cô biết thế nào gọi là văn minh, mang người ra đây.”
Mục Lăng nói xong, trở về đầu xe, vẫn tựa người vào đầu xe, một tên áo đen đè Dương Sâm lại, đột nhiên đẩy về phía trước, Dương Sâm nho nhã yếu ớt bị ngã xuống đường, Cố Bình An kinh hãi, cuốn quýt chạy tới đỡ hắn, “Sư huynh, anh không sao chứ?”
Cô ngẩng đầu trợn mắt lên giận dữ nhìn Mục Lăng, “Anh khốn nạn!”
Mục Lăng giơ ngón cái hướng về phía cô, thái độ thô bạo, ngữ khí trào phúng, “Cô đúng là có dũng khí, lần trước có người mắng tôi khốn nạn, tôi đã quăng thi thể của người đó ở giữa dòng sông rồi.”
Trên đoạn đường tối thui, hoang vu có một chiếc xe, bình thường xe đến xe đi qua nơi này, trong nháy mắt đã biến thành đường núi hoang vắng.
“Bình An, chuyện gì thế này?” Dương Sâm hỏi, hắn không hiểu tại sao lại bị đánh ngất rồi trói lại, đến khi tỉnh lại đã bị ngã ở giữa đường, đầu óc mơ hồ, có thể nhìn thấy người có tư thế ở trước mắt cũng không phải dễ trêu vào.
“Sư huynh, xin lỗi.” Cố Bình An cắn răng, nhìn về phía Mục Lăng, “Anh muốn thế nào?”
Mục Lăng nói, “Còn chạy không?”
“Không chạy nữa.”
“Ba ngày sau chính là lễ đính hôn….”
“Tôi sẽ xuất hiện đúng giờ.”
Mục Lăng cười, nụ cười như thế kết hợp với mặt mũi của hắn, nhìn sao cũng không giống là thiện ý, “Sớm ngoan như vậy thì đâu có xảy ra chuyện gì.”
“Bình An, anh ta là ai, anh ta là đang bức hôn, tại sao em lại đồng ý….” Dương Sâm nói cũng chưa nói xong, cũng không nhìn thấy động tác của Mục Lăng như thế nào, chỉ cảm thấy có một cơn gió thổi qua, người hắn đã bị Mục Lăng đánh cho một quyền, ngã văng trên thân xe việt dã, Dương Sâm hoa hết cả mắt, bụng đau giống như là bị lửa đốt vậy, Mục Lăng nắm lấy cổ của hắn, “Tao nói chuyện với bà xã, chỗ nào đến lượt con tin như mày xen mồm vào hả?”
Cố Bình An chạy tới bảo vệ Dương Sâm, “Mục Lăng, anh thả sư huynh ra.”
“Bà xã, em nghĩ cho kĩ, em chạm vào một đầu ngón tay của hắn, anh sẽ chặt một đầu ngón tay của hắn, em chạm vào một cánh tay của hắn, anh sẽ chặt một cánh tay của hắn, em thử xem.” Mục Lăng cười hí hí hỏi, Cố Bình An thấy ý của nụ cười này vừa khát máu vừa tàn nhẫn.
Cô vội vàng rút tay ở giữa không trung về, không dám đụng vào Dương Sâm, chỉ có thể trợn mắt lên giận dữ nhìn Mục Lăng.
“Ai là bà xã của anh.”
“Rất nhanh sẽ đúng thôi.” Mục Lăng thả Dương Sâm ra, nhìn Dương Sâm ôm bụng thống khổ kêu rên, một mặt khinh thường, “Thật yếu ớt, Cố Bình An, con mắt của em thật kém, khi làm chồng của em, anh cảm thấy thật tự hạ thấp bản thân mình.”
Cố Bình An giận mà không dám nói gì, thật sợ hắn sẽ thay đổi rồi thật sự nhìn thấy đỗ máu ở nơi này.
“Vị tiên sinh này, anh đây là đang phạm pháp….A……” Dương Sâm chưa kịp nói xong, Mục Lăng đã tàn nhẫn đá một cái vào bụng hắn, tức giận thét lên, “Tiếng tăm của lão tử không đủ lớn sao, mày nghe không hiểu tiếng người thật à? Cần mày xen mồm vào phân tranh sao?”
Bọn đàn em vây xem, ai nấy đều cảm thấy bi thương thay Dương Sâm, chọc đại thiếu gia của bọn họ, quả thực chính là trêu chọc ác ma.
Cố Bình An quýnh lên, mệt mỏi ôm lấy eo của Mục Lăng, kéo hắn lại, “Anh dừng lại ngay, đừng bắt nạt sư huynh của tôi.”