⬅ Trước Tiếp ➡
“………”
Thật sự không có chút nghĩa khí nào mà.
Để một cô gái ở nơi hoang vu vắng vẻ, đối mặt với một đám vệ sĩ trong phim điện ảnh này, thích hợp sao? Cô sẽ bị người khác ăn đến xương cốt cũng không còn sao?
“Các người là ai?” Trong đêm tối, không biết là lạnh hay sợ hãi, giọng nói Cố Bình An hơi run rẩy, cô nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, một vầng trăng sáng ở trên cao, gió lạnh thổi nhẹ.
Ừ, chắc chắn là khí trời quá lạnh rồi.
Người đàn ông ngẩng đầu lên, cà lơ phất phơ hút thuốc lá, phun ra một làn khói trắng, cuối cùng Cố Bình An cũng thấy rõ được mặt mũi hắn, người đàn ông này vô cùng anh tuấn, không giống với những vẻ đẹp của ngôi sao Nhật Hàn đương thời, hắn đẹp theo kiểu kiên cường và kiêu ngạo, đôi mắt thâm thúy như là con sói trong bóng tối, phát ra ánh sáng khiến người ta khiếp sợ. Anh tuấn nhưng lại có tính xâm lược vô cùng mạnh liệt, xem ra cũng không dễ trêu chọc, mặc kệ nhìn từ góc độ nào, người đàn ông này xem ra cũng không phải là một người hiền lành tốt bụng gì.
Vóc người rất cường tráng, có lẽ cao 1m85 trở lên, một thân quần áo thể dục, nhưng lại không sinh ra chút khí chất tầm thường nào của bộ quần áo.
Thật là đẹp trai, vóc dáng cũng rất tốt, hai điểm này nằm ở trọng tâm, trong lòng Cố Bình An rất tò mò, hắn là ai?
Nếu lấy động vật để hình dung thì người đàn ông này tuyệt đối là một con sói hung ác.
Cố Bình An cảm giác mình giống như một con thỏ trắng nhỏ, đã đưa đến bên miệng sói.
“Cô chính là Cố Bình An?” Giọng nói trầm thấp mang theo một tia trào phúng, người đàn ông này phun ra một làn khói, “Cố thị trưởng đã tân bốc con gái mình đến mức ba hoa chích chòe rồi, tôi còn tưởng là tiên nữ hạ phàm gì, chà chà sách, thật là thất vọng.”
Cố Bình An nghiêng đầu, khẽ mỉm cười, “Trái ngược lại với anh, tôi lại cảm thấy mình lớn lên thật là xinh đẹp, không tin anh có thể hỏi bọn đàn em.”
Bọn đàn em, “………”
Này này này, theo thiếu phu nhân, chúng tôi chỉ là bức tranh phong cảnh, đứng xa như vậy cũng bị dính chưởng sao?
Đối với việc vừa thấy mặt cô đã bắt đầu nói lời công kích vẻ bề ngoài, Cố Bình An chưa từng có lời tốt đẹp nào, mở chuyện cười thế giới sao, cô là hoa khôi năm hai của khoa tài chính, luôn tự nhận mình lớn lên vẫn rất là xinh đẹp trong mắt mọi người, tuy rằng phần lớn là bởi vì cô là con gái thị trưởng nên mới bầu cô làm hoa khôi, nhưng tốt xấu gì cô cũng rất là xinh đẹp mà? Đúng là người đàn ông không có mắt nhìn, hừ!
Mục Lăng không ngờ tới Cố Bình An lại phản bác lại, hơi dừng một chút, hừ lạnh một tiếng.
Có chút thú vị, hắn cho rằng thiên kim thị trưởng là tiểu thư khuê các, không ngờ cô lại đào hôn giữa đường, nhanh mồm nhanh miệng, xem ra đây là loại người thông minh nhanh trí được người khác yêu thích.
“Mục Lăng?” Cố Bình An nghi hoặc hỏi.
Mục Lăng gảy gảy tàn thuốc, “Cô rất thông minh.”
Cố Bình An càng nghi ngờ, “Không phải khi còn nhỏ anh bị lửa thiêu nửa khuôn mặt nên dẫn đến hủy cả khuôn mặt luôn sao?”
“Con mẹ nó cô nghe ai nói?” Mục Lăng ném điếu thuốc lá đi, dẫm tắt trên đất, bộ mặt tức giận.
Hắn bị hủy khuôn mặt?
Tên khốn khiếp nào dám bịa đặt?
“Đại ca, đại ca, anh bình tĩnh, bình tĩnh…. Xem ra người ta nói tính khí anh không tốt, đúng là không sai.” Cố Bình An lùi về sau hai bước, lại không sợ chết nói thêm một câu, trong lòng vô cùng không vui, “Anh phái người giám sát tôi?”
Mục Lăng cười, “Nếu lão tử không phái người giám sát cô, thì làm sao biết được cô nửa đường chạy trốn? Người mà Mục Lăng tôi muốn, nửa đường chạy mất, cô xem mặt mũi của tôi nên đặt ở chỗ nào?”
Cố Bình An cũng cười, “Thứ cho tôi nhắc nhở anh một câu, cô dâu tương lai là Lâm Viện Viện, đã chạy mất, mặt mũi của anh đặt ở trong áo hay trong chăn đã sớm mất rồi, nhìn chằm chằm tôi làm cái gì, dù sao đây cũng không phải là lần đầu tiên vợ chưa cưới của anh chạy mất.”
“Cố Bình An, cô muốn chết sao?” Mục Lăng một cái đã nhanh chân bước đến, có một loại khí thế giống như muốn bóp chết Cố Bình An vậy.
Trong nháy mắt Cố Bình An lúng túng, “Đại ca, có chuyện gì từ từ nói, từ từ nói nha, chúng ta là người văn minh, phải biết lễ độ.”
⬅ Trước Tiếp ➡