⬅ Trước Tiếp ➡
Cô đau lòng muốn chết, bị Mục Lăng đạp như vậy, ai biết cô vừa định thả Mục Lăng ra lại bị hắn kéo một cái, cả người cô rơi vào lồng ngực hắn, một tay của Mục Lăng nắm lấy eo của cô, ánh mắt hung ác giống như đang suy nghĩ cái gì đó, trong nháy mắt từ bạo hỏa long biến thành một tên bỉ ổi, “Bà xã, em ôm anh nhiệt tình như vậy, chồng em có chút được sủng ai mà lo sợ đấy, cảm giác không tồi.”
Vừa nói, thừa dịp Cố Bình An không đề phòng, một tay xoa xoa nơi mềm mại của cô, rồi lại bóp bóp, thỏa mãn nhíu mày, vẻ mặt vô tội chứng minh hắn đang thử cảm giác.
“Lưu manh!” Khuôn mặt Cố Bình An đỏ bừng lên, giương tay lên định đánh hắn, Mục Lăng bắt được tay cô, nắm chặt đưa về phía sau, “Anh còn có thể lưu manh hơn nữa.”
Dứt lời, hắn cúi đầu hôn lên môi cô, tay còn lại nắm lấy eo Cố Bình An, giam chặt chẽ ở trong lòng ngực, bá đạo cướp đoạt nơi ngọt ngào thuộc về hắn, đây là cô gái của hắn, vị hôn thê của hắn, ý thức được chuyện này, trong lòng Mục Lăng dâng lên một luồng cảm giác mãnh liệt ý muốn sở hữu, giống như cô đã là vật sở hữu của hắn.
Hắn đã đánh dấu chủ quyền của hắn trên người cô.
Cố Bình An trợn mắt ngoác mồm, nhất thời đầu óc đều trống rỗng, không biết phản ứng như thế nào, cô chưa bao giờ thân mật với người khác quá mức như vậy, ở thế bị động bị hắn ôm vào ngực, tùy ý để hắn cướp đoạt, tấn công chớp nhoáng, giống như muốn đoạt đi hết hô hấp.
Hôn bá đạo, ý muốn sở hữu mãnh liệt, chính xác là cô chưa bao giờ được lĩnh hội qua cảm xúc mãnh liệt như vậy, hơi thở của đàn ông như rơi vào trên người cô, không cách nào thoát ra, sống lưng Cố Bình An đều tê dại, lại không biết nên làm như thế nào, thật giống người bị cố định vậy.
Môi Cố Bình An bị hôn có hơi tê, sắc mặt đỏ lên, chờ cô phản ứng lại, cảm thấy hô hấp rất khó khăn, liều mạng đẩy Mục Lăng ra, Mục Lăng nhận ra được cô không chịu nổi nữa, buông cô ra, trong đôi mắt lập lòe hiện ra tia chiếm giữ cùng thỏa mãn.
Cô gái trước mắt, môi sưng đỏ, vẻ mặt ngỡ ngàng vô tội, sắc mặt đỏ bừng, trông giống một bức tranh cô gái vô tội bị người khác chà đạp, nhìn thế nào cũng thấy đẹp không sao tả xiết, đôi mắt ngập nước, chỉ có hai chữ.
Câu dẫn!!
Thật con mẹ nó câu dẫn!!
Cố Vân đúng là sinh ra một đứa con gái thật tốt, hắn thật sự là diễm phúc không cạn đây.
Dương Sâm ở một bên nhìn thấy, cả hai mắt đều đau.
Cố Bình An…. Cố Bình An…..
Ngón tay của Mục Lăng nhẹ nhàng lướt qua môi của cô, nửa là mỉm cười nửa là sủng nịch, đối với người phụ nữ sạch sẽ như vậy, hắn bằng lòng sủng nịch: “Nụ hôn đầu?”
“Thả tôi ra.” Cố Bình An hơi giận, thật sự xấu hổ vô cùng, cô vậy mà lại chìm đắm trong nụ hôn của hắn, bái phục kỹ thuật hôn cao siêu của hắn, quả thực mất mặt, Mục Lăng cười ha ha ha, tâm tình đặc biệt vui vẻ.
“Ngay cả tỏ tình với hắn em cũng dám, sao lại không dám hiến hôn cho hắn, nếu như em hiến hôn cho hắn, nói không chừng hắn sẽ yêu em, em cũng sẽ không biến thành trò cười cho cả toàn trường.” Mục Lăng nói, “Cởi hết quần áo ngủ ở trên giường hiệu suất càng tốt hơn.”
“Vô liêm sỉ!” Quả thực Cố Bình An không dám nhìn vào mắt của Dương Sâm, đối với cô mà nói, đây là chuyện rất mắc cỡ, bị Mục Lăng nói ra như thế, lần đầu tiên cô cảm thấy mình dại dột hết thuốc chữa, bị người ta lấy làm trò cười.
Đột nhiên Mục Lăng cúi đầu, lại tàn nhẫn hôn lên môi cô, lần này Cố Bình An giãy dụa kịch liệt, một mực cắn môi Mục Lăng, Mục Lăng bị đau buông cô ra, lau đi máu tươi ở khóe môi, bộ dạng khát máu lại mang theo ma tính, phóng đãng lãnh khốc, “Tính khí còn rất mạnh mẽ, anh thích nhất là thuần phục loại phụ nữ có tính khí hoang dã, càng mạnh mẽ chơi càng vui.”
“Biến thái!”
“Cố Bình An, em nhớ kỹ, nếu lần sau nói cái gì làm anh mất hứng, anh cứ ngăn chặn miệng em bằng cách như vậy.” Một tay Mục Lăng kéo cô, ôm vào lồng ngực, ánh mắt tức giận nhìn về phía Dương Sâm, “Nhớ kỹ cho tôi, đây là người phụ nữ của tôi, tôi rất ghét có người mơ tưởng đến đồ vật của tôi, hiểu chưa?”
Cố Bình An cắn chặt răng, Dương Sâm cũng là dám giận nhưng không dám nói, dù sao cũng quý trọng sinh mạng, sợ Mục Lăng thực sự kích động, lại tới thêm một lần nữa, hắn thực sự sẽ không chịu nổi, cũng sợ chọc phải loại đàn ông giống như ác ma này.
“Mục Lăng, anh đủ rồi.” Cố Bình An nói.
Mục Lăng cười, “Nếu giải quyết được rồi, bà xã, chúng ta về nhà thôi.”
Không thèm để ý đến sự phản kháng của Cố Bình An, hắn lôi cô nhét vào trong xe, “Đi.”
Dương Sâm nằm ở trên mặt đất, bóng người càng ngày càng nhỏ, trong lòng Cố Bình An cảm thấy lo lắng, đã trễ thế này, Dương Sâm lại nằm ở đó, nếu như gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ? Hiển nhiên Mục Lăng mặc kệ sự sống chết của Dương Sâm, cứ ném hắn ở giữa đường như thế.
“Đại thiếu gia, cục giao thông bên kia điện thoại tới, có thể khôi phục giao thông chưa?”
“Ừ.” Mục Lăng nhắm hờ mắt, giống như đang giải lao, vừa giống như đang suy nghĩ việc gì đó, Cố Bình An nghe được trong lòng loạn lung tung tùng phèo, cô đã nói đường này là con đường đi đến sân bay, sao có thể bị phong tỏa như thế, thì ra là chuyện tốt của Mục Lăng.
⬅ Trước Tiếp ➡