Chương 4
Bước chân Lâm Mặc Bạch cứng lại, mắt đen nhìn xuống, nhàn nhạt quét qua.
Một thân quần áo nghiêm chỉnh ban ngày được thay bằng váy hoa chiffon liền áo, cổ áo thiết kế đơn giản, không quá hở hang, nhưng lúc này khi tầm mắt Lâm Mặc Bạch nhìn từ trên cao xuống, liếc mắt một cái đã có thể thấy cảnh xuân bên trong.
Trắng nõn non mềm, khe rãnh thật sâu, đè mạnh trên đùi anh khiến cặp vú tròn trịa biến dạng, một mảng lớn thịt ở trên ngực lộ ra bên ngoài.
Nguyễn Tình không chú ý đến tầm mắt của anh, ngực lắc nhẹ làm nũng "Mặc Bạch, xin anh hãy cho em ở lại một đêm đi."
Mềm mại như vậy, còn không ngừng cọ xát lên chân anh.
Lâm Mặc Bạch ở trên thương trường 3, 4 năm nay, bởi vì danh tiếng tổng tài tập đoàn Lâm thị, còn có khuôn mặt quá mức tuấn tú kia, có rất nhiều người phụ nữ muốn quyến rũ anh, từ thanh thuần cho đến hạng kĩ nữ, từ liếc mắt đưa tình đến cởi hết quần áo bò lên giường, dạng gì anh cũng đã gặp qua.
Nguyễn Tình, cũng chỉ là một trong số đó mà thôi.
Lâm Mặc Bạch tất nhiên sẽ không mắc mưu, anh nhìn chằm chằm Nguyễn Tình, hứng thú cong khoé miệng.
Từ khi Nguyễn Tình được chọn vào phỏng vấn, đến khi ở trong phòng cúi người lộ cặp vú kia, lại đến bức ảnh trên hồ sơ lý lịch, hiện tại còn biết được địa chỉ nhà của anh, có thể thuận lợi tránh bảo an mà ở đây ôm cây đợi thỏ.
Anh muốn nhìn xem, người sau lưng cô là ai, cô có thể làm ra loại chuyện đến trình độ nào.
Suy nghĩ một lúc, Lâm Mặc Bạch thu hồi ý định ném ra mấy trăm tệ để cô đến khách sạn.
Đẩy cửa ra, thấp giọng nói "Vào đi."
Nguyễn Tình âm thầm thở phào nhẹ nhõm, trên mặt vô cùng vui vẻ, đứng dậy kích động đáp lại "Mặc Bạch, em biết anh đối với em là tốt nhất mà, nhất định sẽ không ném em ra khỏi cửa."
Lâm Mặc Bạch cũng không quay đầu lại mà tiếp tục đi thẳng, đi được vài bước mới phát hiện ra người vừa khẩn thiết dính lên người anh không theo vào.
Anh quay đầu nhìn thấy mặt mày Nguyễn Tình khó chịu, tư thế kì cục ngồi ở trước cửa, không hề nhúc nhích.
"Mặc Bạch, em ngồi xổm lâu quá, chân bị chuột rút rồi. Anh đừng đóng cửa lại, em sẽ lập tức vào." Nguyễn Tình sợ Lâm Mặc Bạch đột nhiên thay đổi quyết định, chịu đựng đau đớn trên chân, dịch chân muốn bước vào.
Lâm Mặc Bạch nhìn thấy thần sắc thống khổ giữa mày cô, anh nhíu mày, thu hồi ánh mắt.
Ngay sau đó, anh đi về phía phòng mình, chỉ để lại cho Nguyễn Tình một bóng lưng lạnh nhạt.
Lâm Mặc Bạch cầm quần áo đi vào phòng tắm, không quan tâm Nguyễn Tình ở trong này sẽ làm ra việc gì, cho dù phóng hoả đốt nhà anh cũng không để ý.
Chờ anh tắm xong từ trong phòng đi ra, lại nhìn thấy Nguyễn Tình đứng dựa vào cửa phòng anh.
Cô mặc một áo sơ mi nam rất rộng, đây là lấy từ tủ quần áo của anh.
Cúc áo cài chặt thành một đường, cổ áo mở rộng lộ ra cặp vú trắng như tuyết, núm vú thoắt ẩn thoắt hiện.
Vạt áo sơ mi khó khăn lắm mới che hết nửa mông của cô, mông to tròn trắng nõn, lộ ra quần trong màu đen, đó là... quần lót chữ T, bao lấy giữa hai chân.
Thật là ... dâm đãng.
Lâm Mặc Bạch siết chặt khăn trong tay, ngữ khí nặng nề nói "Nguyễn Tình, cô đang thèm muốn lắm hả? Gấp đến mức dâng đến tận cửa."
Bị Lâm Mặc Bạch chế giễu như vậy, ngoại trừ khoé mắt run rẩy thì vẻ mặt của Nguyễn Tình vẫn không thay đổi chút nào, cô vẫn nở nụ cười xinh đẹp, quyến rũ.