Chương 3
Một lúc sau, trợ lý thư ký lại gõ cửa, đưa những ứng cử viên tiếp theo đến phỏng vấn, tất cả cô gái được chọn ở đây đều có trình độ học vấn và ngoại hình xuất sắc.
Lâm Mặc Bạch nhìn bọn họ, không khỏi nhớ tới cảnh Nguyễn Tình nghiêng người khi nãy.
Cặp vú to tròn trắng nõn cứ đung đưa trước mắt anh.
Cuối cùng, trợ lý nhìn sắc mặt Lâm Mặc Bạch ngày càng đen thì lo lắng hỏi "Lâm Tổng, đây đã là người phỏng vấn cuối cùng rồi, ngài đã chọn được người nào chưa?"
Khi nói chuyện, trợ lý bị hấp dẫn bởi bản sơ yếu lý lịch trong thùng rác, không ngừng liếc trộm.
Lâm Mặc Bạch ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén quét qua anh ta.
Trợ lý lập tức thẳng lưng nhìn thẳng về phía trước, không dám nhìn lung tung nữa.
Lâm Mặc Bạch lạnh giọng nói " Tất cả người hôm nay đều không được, báo với bộ phận nhân sự tuyển chọn thêm người mới."
"Vâng, Lâm tổng, bây giờ tôi sẽ đi thông báo ngay."
Trợ lý nhanh chóng rời đi, nếu còn đứng ở đây anh ta sợ sẽ bị chết cóng bởi hơi lạnh tỏa ra từ người Lâm Mặc Bạch.
Cuộc hội ngộ sau sáu năm xa cách không chỉ có vậy, nó như thủy triều đánh úp vào lòng anh.
Lâm Mặc Bạch tăng ca đến tận khuya mới về nhà, sau một ngày làm việc bận rộn, người đàn ông vẫn chỉnh tề bước ra khỏi thang máy, tây trang phẳng phiu, cà vạt chỉnh chu, từ mái tóc chải ngược đến đôi giày da bóng loáng đều toát lên vẻ nghiêm nghị, cấm dục, hơi thở lúc nào cũng tinh tế.
Anh sải bước ra cửa với đôi chân dài miên man trong chiếc quần âu ống rộng, chỉ thấy bên ngoài có một người đang ngồi xổm.
Cô gái ngồi trên mặt đất, hai tay ôm đầu gối, cả khuôn mặt vùi vào trong, không thể nhìn thấy khuôn mặt, nhưng mái tóc đen sau đầu vương vãi trên lưng theo bả vai trượt xuống.
Nó dài và mềm mại, đuôi tóc khẽ đung đưa, gần như quét xuống đất.
Nhìn cảnh này, trong đầu Lâm Mặc Bạch chợt lóe lên một hình ảnh tương tự.
Trên sân chơi của trường, ánh nắng chiếu vào mái tóc đuôi ngựa của cô gái, lắc lư khi cô đang chạy, tạo thành một vòng cung nhẹ nhàng quét qua làn da trắng ngần trên cổ cô.
Cô gái trong trí nhớ đột nhiên quay đầu lại, khẽ cười với anh, "Mặc Bạch, em đã trở về rồi."
Cảnh tượng mờ ảo, nhưng giọng nói nhẹ nhàng của cô gái hiện rõ bên tai anh.
âm thanh mềm mại của cô kéo Lâm Mặc Bạch từ kí ức trở về hiện thực.
Trong trí nhớ, thiếu nữ kia sẽ không gọi anh là "Mặc Bạch" như thế, mà luôn dịu dàng gọi anh là "A Bạch", đó cũng là do anh cho phép.
Lâm Mặc Bạch lạnh lùng thu mắt lại, không thèm nhìn cô một cái, ấn mật mã rồi mở cánh cửa ra.
Nguyễn Tình chạy nhanh ngồi xổm xuống bên chân anh, nhìn thấy anh muốn đi, cô lập tức đưa tay ôm chặt lấy đùi anh.
Cô ngẩng đầu, nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương "Mặc Bạch, em không còn nơi nào để đi nữa, anh có thể cho em ở nhờ một đêm được không?"
Gương mặt này, đôi mắt này, giọng nói này...Dù xa cách sáu năm, vẫn quen thuộc như vậy.
Mặc dù là cùng một người, nhưng hiện giờ Nguyễn Tình đã không còn là người trong trí nhớ.
Lâm Mặc Bạch khinh thường nhìn cô, dùng sức nâng chân lên, không đá văng Nguyễn Tình ra đã là chút phong độ còn lại của anh.
"Mặc Bạch, chẳng lẽ anh muốn thấy em lưu lạc đầu đường xó chợ hay sao?"
Tay Nguyễn Tình nhanh nhẹn ôm chặt, cô bị kéo trên đất một đoạn nhưng vẫn ngoan cố không buông.
Theo cánh tay buộc chặt của cô, cặp vú mềm mại cũng gắt gao đè ép vào đùi Lâm Mặc Bạch, cách một lớp vải quần tây nhưng cảm xúc mềm mại vẫn truyền đến rõ ràng.