Chương 5
Ở chỗ lộ ra của vạt áo sơmi, đôi chân thon dài trắng nõn di chuyển, nhẹ nhàng bước từng bước đến bên người đàn ông trước mặt, thân thể mềm mại dựa vào lồng ngực cường tráng, hai bầu ngực to cách một tầng áo sơmi mỏng liên tục cọ
xát.
Thiếu niên ngây ngô với hơi thở tràn ngập thanh xuân sáu năm trước, nay đã không còn nữa mà thay vào đó là người đàn ông vừa chững chạc, trưởng thành lại vừa lạnh lùng.
Nguyễn Tình ngẩng cao cằm lên, bắt gặp đôi mắt đen nhánh của Lâm Mặc Bạch, cô cong khóe miệng, hơi thở như lan, nhẹ giọng đáp "Vậy thì anh ...muốn làm em không?"
Không chỉ nói, cô còn nắm lấy tay Lâm Mặc Bạch sờ vào giữa hai chân mình, sau đó từ từ đặt ngón tay đi vào nơi nhỏ hẹp của quần lót chữ T.
Đi xuống nữa là âm hộ vừa nóng vừa ẩm ướt, hướng lên trên là ngón tay rắn chắc của Lâm Mặc Bạch.
Hơi lạnh cùng nóng bỏng gắt gao hòa quyện vào nhaụ
Khuôn mặt tinh xảo, thân hình nóng bỏng, cô gái quyến rũ mê người như vậy được đưa tới trước mặt, không có người đàn ông nào có thể cưỡng lại được.
Cho dù là Lâm Mặc Bạch cũng vậy.
Khi quần lót chữ T bị bàn tay kéo ra, ngón tay thon dài luồn qua khe hở trong âm hộ, đâm thẳng vào tiểu huyệt nóng bỏng
Nguyễn Tình thầm thở phào nhẹ nhõm.
Sáu năm trước, cô ra đi không lời từ biệt, Lâm Mặc Bạch hận cô, trách cô cũng là hợp tình hợp lí. So với những điều đó, cô càng sợ hơn là sự thờ ơ, cách xa người vạn dặm của Lâm Mặc Bạch, như vậy cô sẽ không có một cơ hội nào để quay lại.
Cô có thể che giấu sự hoảng sợ bằng một nụ cười quyến rũ, nhưng những lo lắng sâu thẳm trong lòng không thể đánh lừa được bản thân.
Cho đến khi Lâm Mặc Bạch đưa ngón tay vào cơ thể cô, anh vẫn nguyện ý chạm vào cô, dù sao đó cũng là một khởi đầu tốt.
Đồng thời, cơ thể Nguyễn Tình cũng căng thẳng, lưng không tự chủ được mà thẳng ra.
Sau sáu năm, tiểu huyệt có một lần nữa được khai mở, vẫn là người đàn ông mà cô yêu đến phát cuồng... làm sao mà cô có thể không rung động.
"Mặc Bạch..."
Thân thể của Nguyễn Tình nhũn ra, hai chân gần như không thể đứng vững, vì vậy cô chỉ có thể thân mật dựa vào lòng ngực ấm áp của Lâm Mặc Bạch.
Lâm Mặc Bạch không ôm cô, cũng không đẩy cô ra, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.
Nhìn xương quai xanh mảnh mai, cũng như cặp vú bị đè bẹp trước ngực, anh để cô tùy ý quyến rũ mình.
So với vẻ hờ hững trên mặt, ngón tay anh cắm vào trong cơ thể Nguyễn Tình đặc biệt chủ động.
Nguyễn Tình không cần tiếp tục ấn vào tay anh, Lâm Mặc Bạch đã uốn cong ngón tay, ngón trỏ và ngón giữa đều cắm vào trong hoa huyệt, sau đó nhanh chóng xuyên qua lỗ nhỏ, thâm nhập tận cùng vào hoa kính.
"A..."
Nguyễn Tình khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng lên bật ra tiếng rên rỉ, khuôn mặt bị dục vọng chi phối, hoa huyệt phía dưới cũng lập tức chảy ra dâm thủy làm ướt cả ngón tay của Lâm Mặc Bạch rồi theo động tác ra vào của anh mà chảy xuống...Một đường chảy đến bên trong đùi, sau đó tiếp tục thấm ướt cả mảng dưới... Dưới sự trêu chọc của đầu ngón tay, dâm thủy chảy ra nhiều hơn.
Sắc mặt Nguyễn Tình càng ngày càng hồng, hô hấp bắt đầu có chút khăn.
Phụt phụt phụt.
Tốc độ ngón tay của Lâm Mặc Bạch thọc vào rút ra rất nhanh, thậm chí có thể nghe thấy tiếng nước chảy.
Làm người khác cảm thấy e thẹn lại thêm hưng phấn ...
Nguyễn Tình cầm lòng không được sa vào dục vọng ham muốn, cuốn theo vòng xoáy mà Lâm Mặc Bạch tự mình khuấy động.