Phúc lợi và đãi ngộ của công ty rất tốt, mỗi tầng đều có một gian phòng nghỉ, bên trong trang trí và lắp đặt giống như quán bar năm sao vậy, đầy đủ tiện nghi.
Phòng nghỉ và phòng làm việc của Lương Thịnh cách nhau một bức tường, nhưng hướng mở cửa thì lại khác nhau.
"Em còn đứng đó làm chi?" Anh Hoành kéo Ngụy Lâm ngồi xuống. "Đừng nhìn nữa, xong việc sớm thì tan làm sớm."
Bên trong.
Lương Thịnh thay tây trang, cởi bỏ manchette cổ tay* rồi sau đó mở cơ quan của bức tường ngầm ra.
Bức tường di chuyển rồi gấp lại, để trống một đường đi.
Phòng làm việc của anh chỉ cách phòng nghỉ một bước chân.
Rèm cửa sổ ngăn chặn hầu hết ánh sáng mặt trời, Lương Thịnh bước chân vào khoảng không nhỏ mờ tối đó.
Anh đến xem gia sản quý giá nhất của mình.
Trên chiếc giường lớn màu vỏ cau là một người con gái đang bọc áo choàng cuộn người nằm ở đầu giường, yếu ớt giống như một bức tranh sơn dầu tĩnh lặng.
Ở bên cạnh, trên mặt gương của phòng tắm còn hiện lên hơi nước.
Anh nhớ ra đây là thói quen của cô, sau khi đi bệnh viện về rồi thì phải tắm rồi mới bằng lòng đi ngủ.
Lương Thịnh đi tới bên giường, bắt đầu cởi sơ mi.
Cơ thể của anh tạo thành một chiếc bóng mang theo độ ấm, hoàn toàn che phủ lấy cô.
Cô bệnh rồi, yếu ớt muốn chết, đương nhiên anh cũng cảm thấy hổ thẹn.
Cũng thật là đáng thương.
Đáng thương đến mức khiến anh chỉ muốn "làm" hỏng cô.
* manchette cổ tay
Thuốc hạ sốt dễ khiến người ta buồn ngủ.
Không để cô nhận ra, anh liền cởi bỏ hết quần áo trên người.
Các đường cơ bắp trần trụi rõ ràng, mang theo sự kiềm chế hormon đang tăng lên.
Cuối cùng cô cũng bị quấy rầy, che lại khuôn mặt nhỏ ho khan vài tiếng, yếu ớt mở mắt ra.
Lông mi rung động, thần sắc đồng tử lãnh đạm ôn hòa, nơi đáy mắt mang theo nỗi u buồn. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong chớp mắt nhìn thấy anh, cô bừng tỉnh từ cơn buồn ngủ.
Hơi thở lặng lẽ, như thể cô không muốn anh phát hiện ra sự tồn tại của mình.
Cô rất ít khi nhìn thẳng vào anh, có thể lảng tránh thì đều lảng tránh.
Lảng tránh như vậy lại dễ khiến anh phát sinh tâm tư làm xằng làm bậy.
"Sao, một tháng không gặp, không biết anh sao?"
Giọng nói trầm thấp, lại nhấn cao âm cuối.
Anh không có ý ép buộc cô, nhưng đáng tiếc cô lại tưởng là thật.
"Không.. có."
Nhỏ bé yếu ớt, với một giọng nói khàn khàn.
Sự xuất hiện của anh đã mang đến cho cô vô vàn sự áp bức, chỉ nói một lời, cô dường như lại muốn phát sốt, vành tai ửng đỏ lên.
Lương Thịnh đã quen làm chính nhân quân tử, nhưng chỉ riêng với cô lại có chút thích thú.
Mỗi khi xong việc, anh cảm thấy mình đã làm khổ cô, nhưng dục vọng thật sự khó mà chịu đựng được.
Dương vật sưng to khiến anh không nghĩ nhiều về chuyện đó nữa, xoay người lên giường, khoanh chân ngồi bên cạnh cô.
Trên cao nhìn xuống, anh tạo ra một khoảng tối tăm, tấm lưng rộng hoàn toàn chặn mất ánh sáng mặt trời duy nhất.
Cô ngẩng đầu, muốn nhìn lên qua ngón tay của mình xem chuyện gì đang xảy ra, nhưng nhiệt độ trên ngón tay lại khiến cô không dám cử động.