⬅ Trước Tiếp ➡
Dương vật toàn thân cương cứng thô dài, nóng hừng hực áp sát vào mặt cô.
"Tiểu Từ, mở miệng ra."
Anh không muốn làm cô sợ, muốn hướng dẫn cô.
Theo bản năng cô che mặt chặt hơn, tự lừa chính mình như một con đà điểu.
Cúi xuống nhìn lại, là mái tóc đẫy đà của cô, còn có chiếc cổ mảnh khảnh.
Càng đáng thương, anh lại càng phấn khích.
Anh đem tay cô đang nắm trong lòng bàn tay, từ từ kéo ra, đặt ở đầu giường.
Trên mu bàn tay nhỏ ấy vẫn còn sót lại bông cầm máu do truyền nước biển.
Anh cũng cảm thấy chính mình như một tên cầm thú, nên định tìm lời gì đó để an ủi.
"Không nói được cũng không sao, người khác sẽ không nghe thấy."
Lời an ủi gượng ép khiến cô càng thêm sợ hãi, cơn sốt ngày càng tệ hơn, đôi môi run rẩy, không khí hít vào đều mang theo hơi nóng thiêu đốt của anh, xương quai hàm như bị bốc hơi. Đọc bản dịch đầy đủ nhất tại truyensacfull.com.co nhé mọi người. Ngoài ra mọi người có thể vào fanpage Sắc - Cấm Thành hoặc truyensacfull.com để được cập nhật các truyện cũng như thông báo sớm nhất nha.
"Tiểu Từ", anh tiếp tục gọi biệt danh độc nhất của nhau, quy đầu của anh áp vào môi cô, khao khát không thể chờ thêm nữa,"cho anh làm đi."
Đây không phải là đang thương lượng, anh đã một tháng không được hưởng thụ, nên thế này là hợp lý.
Cô cũng không định hỏi anh bất cứ điều gì, đôi mắt ảm đạm cụp xuống như đã quen với sự cam chịu.
Chỉ cần cô duỗi thẳng eo, dương vật liền hoàn toàn đi vào trong cái miệng nhỏ.
Cô bệnh, còn không có sức để uống cháo, huống chi là chống cự, cô như con vật nhỏ bé nức nở hai tiếng, ánh mắt ngập nước.
Khoang miệng nhỏ khít nóng bỏng mút lấy khiến cho đàn ông trở nên điên cuồng, anh không rảnh quan tâm an ủi giả tạo nữa, cứ thế cắm vào bên trong hai lần.
Dục vọng bị kìm nén được trút bỏ, nhưng đó mới chỉ là một chút nhỏ, còn có nhiều hơn thế nữa.
"Đừng khóc, chịu đựng một lúc đi."
Đầu giường, bàn tay lớn nhấn lấy bàn tay nhỏ hai lần, làm các khớp xương tay trắng bệch.
Dường như không nhẹ không nặng, chỉ là bông băng bị cọ rớt xuống ga trải giường giống như một bông tuyết, chìm trong chuyển động của thủy triều.
Anh đan những ngón tay của mình với cô, mỗi lần bóp chặt thì dương vật lại tiến vào sâu hơn.
"Tiểu Từ, giúp anh liếm đi."
Anh làm cô tê dại, vốn đã không cảm nhận được đầu lưỡi ở đâu, cô lắc đầu, yếu ớt cúi đầu xuống dưới háng anh.
"Được rồi, em không cần làm gì, anh sẽ làm."
Nói được lời này thật dối trá.
Cô vốn không có sức để bắt đầu, chính anh mới là người lợi dụng.
Cũng giống như cách anh đã lừa dối cô.
Tần suất ra vào trong chốc lát trở nên dồn dập, nước mắt nóng hổi lăn xuống dưới lớp chăn mỏng, thân thể gầy yếu run lên.
Đầu cô gần như bị nhét vào giữa háng anh, hoàn toàn trở thành vật chứa tinh dịch.
Đến khi anh bắn xong, giữa đôi môi đỏ rực của cô là một dòng trắng nõn, đủ lộng lẫy để che đi khuôn mặt ốm yếu của cô.
Nhưng cô thậm chí còn không có sức để ho, tùy ý để anh lấy khăn choàng trên người, dùng vải mềm màu vàng nghệ lau sạch tinh dịch trên dương vật.
Sau đó vứt nó đi.
Đây không phải là tàn nhẫn, chỉ là họ luôn hòa thuận với nhau như thế này.

⬅ Trước Tiếp ➡