⬅ Trước Tiếp ➡
Cô là một cô gái thú vị và dịu dàng, đáng tiếc rất ít nói, luôn tách rời khỏi đám đông và vẫn luôn không thăng chức được.
Rất xinh đẹp nhưng cũng đáng thương cực kỳ, vô tình khiến cho Ngụy Lâm muốn nhìn cô nhiều hơn một chút.
"Chào buổi chiều sếp Thịnh."
Ở xa xa, tiếng thang máy khép mở vang lên, người của bộ phận hành chính liên tục chào hỏi.
Nghe thấy tiếng, Ngụy Lâm bèn vội vàng cúi đầu, giả vờ giống như đang chạy deadline.
Mới vừa vào công ty không bao lâu, so với việc chào hỏi ông chủ lớn thì chăm chỉ làm việc vẫn tốt hơn.
Đang lúc chờ gió phiêu qua, cô ấy không ngờ rằng có người gõ nhẹ hai cái lên vách ngăn.
Ngụy Lâm hoảng hốt ngẩng đầu thì mới phát hiện Lương Thịnh đang đứng ở trước mặt.
Người đàn ông mặc âu phục, ngũ quan rõ ràng, đôi môi mỏng khẽ mím, dường như đang kiên nhẫn chờ cô ấy đáp lại.
Cũng may là ngày thường ngài ấy vẫn luôn nhã nhặn, bằng không Nguỵ Lâm chắc chắn đã sợ chết khiếp rồi.
Ngụy Lâm lắp bắp đứng lên, "sếp Thịnh.. sếp tìm em ạ?"
Lương Thịnh quay về phòng làm việc, đường đi tới sẽ đi qua bàn làm việc ngay hành lang của Ngụy Lâm.
Ngài ấy dừng lại giữa đường để tìm mình ư?
Nhưng chờ cho tới khi Ngụy Lâm đứng thẳng dậy rồi, mới phát hiện chính xác mà nói, Lương Thịnh đang đứng ở trước chỗ trống ở bàn làm việc chung. Đọc bản dịch đầy đủ nhất tại truyensacfull.com.co nhé mọi người. Ngoài ra mọi người có thể vào fanpage Sắc - Cấm Thành hoặc truyensacfull.com để được cập nhật các truyện cũng như thông báo sớm nhất nha.
Ngài ấy không nói lời nào, lẳng lặng nhìn chăm chú vào đồ đạc trên bàn.
Ánh mắt của kẻ bề trên sống trong nhung lụa khó tránh khỏi sẽ có chút áp bách.
Hoa khô rụng một cánh hoa, cánh hoa màu tím nhạt bay vào trong chiếc cốc in hình đồng Mark.
Ngụy Lâm tinh mắt, liếc về xấp thuốc hạ sốt đặt bên cạnh chiếc cốc.
"Sếp tìm chị Thanh Dứu ạ?" Ngụy Lâm lắc đầu, tự mở miệng nói. "Gần đây trở trời, chị Thanh Dứu phát sốt mấy lần. Chị ấy đã xin tổng giám đốc nghỉ để đi khám rồi ạ."
"Ừm." Giọng nói của người đàn ông từ tính.
Có lẽ là quá mức êm tai nên Nguỵ Lâm lại sinh ra một tia ảo giác rằng vị cổ đông này biết chị Thanh Dứu bị bệnh.
Nhưng sao có thể được?
Ngụy Lâm sợ mình bị nhìn thấu nên vội vàng bồi thêm một câu, "À, nếu như chị Thanh Dứu đã về công ty rồi thì hẳn là đang ở phòng nghỉ ngơi."
Ngụy Lâm lúng túng cúi đầu, ánh mắt chỉ có thể đặt vào cái thùng rác bên cạnh.
Trong đó còn có một tô cháo chưa ăn hết.
Là loại tô bằng nhựa mà tiệm tạp hoá bán, ngày sản xuất in trên bao bì là bốn ngày trước.
Bữa sáng của Ngụy Lâm đều giải quyết ở canteen công ty, vậy nên bát cháo đó không phải do cô ấy vứt.
"Vất vả rồi."
Lương Thịnh nói một tiếng cảm ơn với Ngụy Lâm, sau đó tiếp tục đi về phía phòng làm việc.
Ngụy Lâm nhìn chằm chằm theo bóng lưng của Lương Thịnh.
Tây trang khiến cho vóc người của người đàn ông càng thêm hoàn mỹ, tôn lên vóc dáng cao to, vai rộng eo thon.
Cửa phòng làm việc mở ra, sau đó cẩn thận khoá lại.
Không gian xung quanh quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh tới mức Ngụy Lâm còn nghe được cả tiếng đóng cửa.
Ngụy Lâm cảm thấy suy nghĩ của mình rất kỳ lạ, vừa liếc nhìn về phía phòng nghỉ.

⬅ Trước Tiếp ➡