Tiếp ➡
Công ty.
Tuy bộ phận tư pháp đã tránh xa những thị phi tranh chấp của tổ nghiệp vụ nhưng vẫn rất nhanh nhạy trong việc nắm bắt tin tức.
"Ui, mọi người nghe gì chưa, hình như hôm nay sếp Thịnh đến công ty đó.", phó tổng giám đốc đang soi gương tán phấn nói.
"Tôi cũng có nghe ai đồn là có người ở bộ phận thị trường tình cờ gặp ngài ấy ở sảnh đồ Tây của canteen." Một vị phó tổng giám đốc khác nhìn về phía lịch ngày, nghiên cứu. "Nhưng hôm nay cũng đâu phải là ngày diễn ra đại hội cổ đông đâu."
"Chị Quỳnh, anh Hoành, các anh chị đang nói về chuyện của ngài Lương Thịnh ạ?" Nhân viên quèn - Ngụy Lâm quay đầu lại hóng, mái tóc lù xù nhô lên khỏi vách ngăn, giọng nói trong trẻo vang lên. Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh Hoành vội vàng bảo cô ấy nói nhỏ một chút, miễn cho bị tổng giám đốc nghe thấy.
Cơ cấu tổ chức nhân viên của bộ phận tư pháp cực kỳ đơn giản, tổng giám đốc chiếm dụng một gian phòng làm việc, bốn người còn lại ngồi ở bàn làm việc chung.
Bàn làm việc chung cũng xếp theo bối phận, hai chỗ ngồi sát tường thuộc phía bên trong, riêng tư và yên tĩnh cho nên bị hai phó tổng giám chiếm rồi, còn hai chỗ ở sát hành lang qua lại ồn ào thì dành cho người mới.
Chị Quỳnh và anh Hoành cũng coi như là tiền bối, thực sự lúc trước không làm nổi dự án cho bên A kia nên mới bỏ đi ăn máng khác, vào đây làm việc.
Ngụy Lâm trẻ tuổi hơn, mới tốt nghiệp thạc sĩ ở học viện pháp luật, tính tình hoạt bát nhất.
Người mà ba người này quan tâm là Lương Thịnh - cổ đông lớn của công ty, thường ngày không cần đi làm đúng giờ, thỉnh thoảng hứng lên mới đến thị sát "gia sản" của mình.
Vừa khéo chính là phòng làm việc của nhân vật lớn cao cao tại thượng này lại ở tầng này.
Nguỵ Lâm mới vừa vào công ty, lúc tám chuyện cũng không quên chăm chỉ chịu khó, chìa tài liệu ra thỉnh giáo. "Chị Quỳnh, cho em hỏi một chút, bản thảo tham khảo năm năm trước của điều khoản này có còn không ạ? Em đối chiếu theo đó rồi thay đổi theo."
"À, bản năm năm trước đó hả?" Chị Quỳnh liếc nhìn đám chữ nhỏ như con kiến ở xa xa, động tác tán phấn không hề sai sót tẹo nào. "Lúc đó chị với anh Hoành của em cũng còn chưa đến công ty đâu, chờ chút nữa Thanh Dứu về rồi thì em hỏi em ấy đi."
Thanh Dứu.
Một cái tên xuất trần như thế, cho dù là đọc thế nào cũng là đẹp.
Ngụy Lâm thu tài liệu về, theo bản năng nhìn bàn làm việc bên cạnh.
Bàn làm việc chung gắn bốn vách ngăn, vị trí ở góc phải trên lúc này không có người nhưng những món đồ trang trí lại tràn đầy cảm giác tri thức.
Một chồng sách tham khảo pháp luật, vách ngăn trong suốt dán đầy những tờ sticker ghi chú, hoa khô trang trí, tinh dầu hương mộc phiêu tán.
Đẹp đẽ nhã nhặn.
Nguỵ Lâm ngồi đối diện với chiếc đệm dựa hình búp bê trên chiếc ghế trống, không kìm lòng được mà nghĩ về chủ nhân của chiếc bàn đó.
Chương Thanh Dứu thường xuyên bọc mình trong một chiếc áo choàng màu vàng gừng, thân hình mảnh dẻ như một tờ giấy, vừa ho khan vừa cúi đầu sửa tài liệu.

Tiếp ➡