"Anh có ăn rau thơm không?"
"Ăn."
"Anh có ăn được thịt bò không?"
"Anh có ăn được nội tạng không?"
"Vậy anh có ăn.."
Giang Miểu híp mắt cười, cô còn chưa hỏi xong đâu, anh đã nhanh chóng trả lời, giống máy lặp không cảm tình.
Cô giương mắt nhìn lén anh, thấy người đàn ông lộ ra vẻ mất tự nhiên, "Khụ" hai tiếng che giấu quẫn bách, "Tôi không kén ăn, ăn cái gì cũng được."
Không khí căng thẳng cũng tự nhiên dịu xuống, hai người tiếp tục đối diện cũng không cảm thấy quá xấu hổ.
Nổi lửa, nồi nước lẩu được bưng ra, các món ăn khác cũng dần được bưng lên, mùi thơm cay nồng của nước lẩu kết hợp với màu sắc đỏ bừng của ớt cay. Gương mặt nhỏ trắng nõn của Giang Miểu giấu sau lớp sương mù càng thêm thanh tú động lòng người.
Thịt bò ướp ớt cay bỏ vào nồi lẩu vừa vặn chín tới, nhưng mấy lần cô cẩn thận dùng muỗng vớt ra, đều chỉ vớt được ớt cay, căn bản không thấy bóng dáng miếng thịt.
Làm vài lần đều tay không ra về, Giang Miểu gấp đến đổ mồ hôi.
Kỷ Viêm trầm mặc nhìn nửa ngày, hữu nghị vươn tay trợ giúp, anh lấy một đôi đũa sạch mới, một gắp đi xuống, giống như bắt cá, kẹp chuẩn xác miếng thịt.
Thịt bò vừa chín tỏa ra hương thơm quyến rũ được đặt vào bát cô, sau đó anh nói, "Tôi là Kỷ Viêm."
Giang Miểu dừng tay một chút, ngẩng đầu mỉm cười, "Giang Miểu."
Vẻ mặt người đàn ông nghiêm túc như đang báo cáo công việc, giọng nói trầm thấp, câu chữ nhấn nhá rõ ràng, "Tôi là lính cứu hỏa, sau khi tốt nghiệp đại học liền tòng quân, năm nay đã nhập ngũ được 10 năm, đến bây giờ cũng không có ý định xuất ngũ, nếu như không có gì ngoài ý muốn, sẽ tiếp tục làm việc này đến khi được về hưu mới thôi."
Giang Miểu trợn to mắt, chợt cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thứ nhất, cô không nghĩ tới Hoa Nhài thích sính ngoại vậy mà lại giới thiệu cho cô một người quân nhân, thứ hai, không ngờ anh cũng giống ông ngoại cô, đều là lính cứu hỏa.
Cô còn nhớ, lúc trước khi ông ngoại còn sống, ông thường kể cho cô nghe đủ loại sự tích dập lửa cứu viện khi ông còn tham gia quân đội, kể sinh động như thật. Lúc đó, Giang Miểu nghe mà lòng hừng hực lửa cháy, tràn đầy khát khao, vô cùng kính trọng những người lính cứu hỏa.
Hơn nữa ai cũng biết, ngoại trừ những chuyện trên trời, dưới đất, bất kể chuyện lớn như: chống chấn động, cứu tế, hay chuyện nhỏ như: cứu mèo trên cây, tất cả đều do lính cứu hỏa đi làm, dường như bọn họ có mười tám loại võ nghệ, luôn dùng hết toàn lực bảo vệ mọi người bình an.
Ánh mắt Giang Miểu càng mềm mại, "Vậy ngày thường chắc anh rất vất vả nhỉ?"
Đột nhiên nhận được câu hỏi thăm khiến Kỷ Viêm có chút sững sờ.
"Tạm được, tôi đã quen rồi."
Cô cong môi cười, sau đó dùng đũa gắp thịt bò trong bát, bỏ vào miệng tinh tế nhấm nuốt, hương vị cay rát mạnh mẽ kích thích đầu lưỡi, cô vội vàng uống một cốc nước lớn, miệng nhỏ đã bị cay tới đỏ rực.
Sau đó, lau khô khóe miệng, chỉnh lại dáng ngồi quy củ, cô nhìn thẳng vào mắt anh, nói: "Tôi là giáo viên ngữ văn ở trường tiểu học, vừa tốt nghiệp không lâu, còn đang trong giai đoạn thực tập."
Kỷ Viêm cầm lấy ấm nước, rót đầy ly nước giúp cô, thuận miệng hỏi: "Dạy mấy đứa nhỏ có vất vả không?"
"Không tốt lắm."