Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô lắc lắc đầu, biểu cảm buồn khổ, "Trẻ con bây giờ đều rất nghịch ngợm."
Gương mặt vốn lãnh đạm của người đàn ông rốt cuộc cũng có chút biểu tình, anh mỉm cười, "Vậy cô ăn nhiều thịt bò một chút, bổ sung thể lực."
"Vì sao?"
Giang Miểu hoang mang, "Tôi sẽ không động tay đánh người."
Kỷ Viêm liếc nhìn cô một cái, ánh mắt cô gái nhỏ trừng lớn, không chớp mắt nhìn anh, khóe môi không khống chế được cong lên, lại gắp thêm mấy miếng thịt bò cho cô, thản nhiên nói: "Ăn đi."
Giang Miểu nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng. Khi cúi đầu ăn thịt bò, tầm mắt đảo qua bàn tay to kia, ngón tay thô dài, lòng bàn tay có vết chai dày, cảm giác còn lớn gấp đôi tay cô.
Sau đó, ánh mắt dời lên, ngó qua cánh tay rắn chắc, ống tay áo được xắn tới tay khuỷu tay, vừa vặn có thể nhìn thấy một vết sẹo hẹp dài khá dữ tợn, loằng ngoằng giống như con rết.
Ánh mắt cô dừng lại, ngốc ngốc, nhìn không chớp mắt, Kỷ Viêm theo ánh mắt cô nhìn qua, cũng không thèm che giấu, bình tĩnh hỏi cô, "Tò mò cái này?"
Giang Miểu gật gật đầu, thành thật trả lời, "Nhìn rất dọa người."
Kỷ Viêm tiếp tục gắp thịt bò cho cô, nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Năm kia đi công trường cứu viện, bị dây thép rơi xuống cắt phải, cũng không phải chuyện lớn gì."
Cô gái nhỏ chấn động, nhìn vết sẹo này cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng máu tươi phun trào lúc đó, cô nhẹ giọng hỏi: "Vậy nhất định là rất đau?"
Kỷ Viêm nhìn cô, ánh mắt rất sâu, chính là loại một giây có thể đánh vào nhân tâm, "Đàn ông không thể sợ đau."
Giang Miểu mím môi cười, cảm thấy lời này rất giống những thiếu niên nhiệt huyết lúc mới vào quân doanh, ngữ khí kiên định, cao giọng gào khẩu hiệu.
Cô nhìn thịt bò đã nhúng chín xếp thành núi nhỏ trong chén, nghĩ nghĩ, gắp hai miếng đặt trong cái bát rỗng tuếch của anh, "Anh cũng ăn đi, bổ thân thể."
Kỷ Viêm bị chọc cười, tuy trên mặt vẫn là biểu cảm bình tĩnh, nhưng ánh mắt đã nhu hòa không ít.
Anh cầm đôi đũa, vừa muốn gắp miếng thịt bò nóng rát kia, trước bàn bỗng dưng xuất hiện một bóng người phụ nữ.
Giang Miểu cũng đã nhận ra, nghiêng đầu nhìn qua, là một người phụ nữ mặc chiếc váy đỏ khoét sâu, tóc xoăn buông xõa, miệng hơi đóng mở, một bộ muốn nói lại thôi.
Ba người hai mặt nhìn nhau, đồng thời ngây người, vài giây sau, người phụ nữ đó cuối cùng cũng mở miệng, "Xin hỏi.. Anh có phải là Kỷ Viêm không?"
"Là tôi, xin hỏi cô là.."
Người phụ nữ trang điểm rất đậm, lông mi cong vút được chải chuốt cẩn thận, cô ấy nở nụ cười xán lạn, "Em là em họ của Giang Mục, Giang Miểu."
Cô ấy lại nói: "Xin lỗi em đến muộn, bên ngoài mưa to, bị kẹt xe."
Kỷ Viêm sửng sốt vài giây, phản xạ có điều kiện nhìn về phía Giang Miểu, vội vàng buông chiếc đũa trong tay.
Khi anh híp mắt, ánh mắt cẩn thận nhìn chằm chằm người khác, tự nhiên mang theo loại áp lực không nói nên lời, anh hỏi Giang Miểu, "Cô quen Giang Mục không?"
Giang Miểu tự nhiên lắc đầu, "Không quen biết, anh ta là ai a?"
Kỷ Viêm nhất thời không biết nói gì, huyệt Thái Dương "Thình thịch" nảy lên, anh không quen xử lý những chuyện liên quan đến phụ nữ. Suy tư nửa ngày mới chậm rãi phun ra mấy chữ, "Vậy hôm nay ai gọi cô tới?"

⬅ Trước Tiếp ➡