Dáng người cường tráng, mặc áo sơ mi đen, góc nghiêng lộ ra xương hàm cương ngạnh, đầu tóc gọn gàng.
Cô do dự vài giây, nghĩ thầm, hẳn là anh đi..
Cách thời gian gặp mặt còn 20 phút, Giang Miểu từ trước đến nay là kiểu người có quan niệm thời gian rất mạnh, mặc kệ hẹn với ai, cô luôn là người đến sớm nhất, từ đó cũng rèn ra thói quen đợi mọi người.
Không ngờ hôm nay, đối phương còn đến trước mình.
Giang Miểu mím môi, ấn tượng đầu rất tốt.
Cô chậm rãi đi qua, tim không ngừng đập nhanh, rõ ràng không đến 10 mét, cảm giác như đã đi hết một thế kỷ. Cô thật sự chưa từng đơn độc cùng đàn ông hẹn gặp, đây là lần đầu tiên, không khẩn trương chính là nói dối.
Cô đã đến cạnh bạn, người đàn ông đó vẫn còn đang nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, không phát hiện.
Hai tay bên người chậm rãi nắm chặt lại, tim sắp vọt lên cổ họng.
Đứng nửa ngày, cô lấy hết can đảm mở miệng, "Cái kia.. Xin chào."
Người đàn ông nghe tiếng quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, trong không khí dường như còn có cảm giác áp bách kì quái.
Giang Miểu ngốc một giây, rốt cuộc cũng thấy rõ mặt anh.
Làn da ngăm đen, ngũ quan đoan chính, mày rậm, lông mi đen, đôi mắt sâu thẳm. Tuy rằng không lớn, nhưng ánh mắt sắc bén ẩn giấu tinh quang, giống như ánh mắt của chim ưng, chỉ cần nhìn vào mắt anh vài giây, cảm giác cẳng chân như muốn nhũn ra.
Cô có thể cảm giác được, hô hấp của anh từ từ nhẹ nhàng thả lỏng, khuôn mặt dịu lại.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Anh đứng lên, dáng người cao lớn thẳng tắp, cánh tay duỗi về hướng cô, động tác cứng đờ, "Mời ngồi."
Giang Miểu ngồi đối diện, ngẩng đầu nhìn anh, bắt đầu suy nghĩ lung tung, với cái vóc dáng nhỏ nhắn này của cô liệu đứng lên có thể cao tới vai anh không nhỉ?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Sau đó, cô lại trộm liếc một cái, xác định mình nhiều nhất chỉ cao đến ngực anh, không thể cao hơn!!
Sau khi người đàn ông ngồi xuống, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nhất thời không biết nói gì, bên này không khí xấu hổ lan tỏa, nửa thế giới còn lại mọi người đều đang cười đùa náo nhiệt, sự tương phản rõ rệt khiến cả hai càng bối rối.
Giang Miểu đứng ngồi không yên, hai tay giấu dưới gầm bàn không ngừng xoắn vào nhau, ánh mắt không biết nhìn đâu.
Cô vốn là kiểu người tương đối hướng nội, ai ngờ đối phương cũng là trai thẳng ngơ ngác kiêm hũ nút, không khí quái dị này,.. hận không biết thuật độn thổ 囧.
Giang Miểu hơi cong miệng, ôn nhu hỏi: "Có phải tôi đến muộn không?"
Kỷ Viêm sửng sốt, nghiêm túc trả lời cô, "Không có."
"Là tôi đến sớm."
"À."
Cuộc nói chuyện lại đi vào ngõ cụt.
Cứ như vậy, không biết lại tiếp tục xấu hổ bao lâu, người phục vụ đứng bên cũng không nhìn nổi nữa, nở nụ cười chuyên nghiệp đi tới, "Chào ngài, xin hỏi hiện tại đã có thể gọi món chưa ạ?"
Người đàn ông thả lỏng người, giống như trút được gánh nặng, anh gật đầu nói "Có thể", sau đó vô cùng thân sĩ đưa menu cho Giang Miểu xem trước, "Tôi không biết em thích ăn gì, cho nên, em gọi món trước đi."
Giang Miểu cũng nhẹ nhàng thở ra, cúi đầu nghiêm túc xem thực đơn, nhẹ giọng dò hỏi anh.