⬅ Trước Tiếp ➡
Kết quả bị người ta hiểu lầm thành muốn cự còn nghênh, thủ đoạn dây dưa thăng cấp không nói, cuối cùng còn dám trực tiếp tới phòng ngủ bắt người. Vừa lúc bị bạn gái anh ta và đám bạn của cô ta bắt gặp, không phân xanh đỏ đã chỉ mặt Giang Miểu mắng to tiểu tam.
Sáng sớm tinh mơ, vừa mới từ quán bar trở về, còn chưa tỉnh rượu, Hoa Nhài vừa lúc bắt gặp cảnh này, cô ấy không nói hai lời, vọt qua.
Tình huống sau đó cực kỳ hỗn loạn, chỉ biết cô gái kia bị phá tướng rồi, trên mặt nhiều thêm mấy vệt móng tay sắc nhọn còn chảy máu đỏ tươi, ngã trên đất, khóc sướt mướt. Hoa Nhài nhiều tiền không có chỗ tiêu, đánh người xong còn không quên ném cho người ta chút tiền đi khám bệnh.
Đám người tản đi hết, Giang Miểu mới chậm rì rì thò qua, giọng nhỏ như muỗi kêu nói cảm ơn. Hoa Nhài gật đầu, vô cùng đẹp trai túm bím tóc của cô, còn ôm cổ cô kéo tới bên người mình, cà lơ phất phơ cười, "Bé dễ thương, về sau chị gái bảo kê cho em."
Cái gì gọi là gần mực thì đen gần đèn thì sáng? Ở cùng người như Hoa Nhài lâu rồi, tính tình Giang Miểu cũng không còn thẹn thùng nhu nhược như lúc trước, ngẫu nhiên còn có thể cùng cô ấy đùa một chút.
Nhưng cô cũng có nguyên tắc của mình, ví dụ, không nói thô tục, không trốn học, không đi hộp đêm, còn có, không quen bạn trai.
Sau khi tốt nghiệp, Giang Miểu và Hoa Nhài đều trở về Yên Thành, một người đến trường tiểu học ở trung tâm thành phố nhận chức giáo viên ngữ văn, một người trở về công ty nhà mình, yên tâm thoải mái làm một đại tiểu thư.
Nhiều năm như vậy, Hoa Nhài vẫn luôn lo lắng cho con đường tình duyên của Giang Miểu, khi đi công tác mà gặp được đàn ông chất lượng tốt đều nghĩ đến Giang Miểu đầu tiên, năn nỉ ỉ ôi cô đi gặp mặt, chỉ thiếu một khóc hai nháo ba thắt cổ.
Ban đầu Giang Miểu còn có thể lý trí từ chối, sau đó, cô cũng bị phiền đến không còn biện pháp, ngẫu nhiên đồng ý, chỉ muốn gặp mặt ăn một bữa cơm, cái khác không bàn.
Hoa Nhài biết Giang Miểu không thích những nhà hàng xa hoa, cô bé này nhìn thì nhỏ yếu, nhưng khẩu vị lại khá nặng, thích ăn lẩu Tứ Xuyên, càng cay càng vui, vì thế lúc Hoa Nhài sắp xếp chỗ hẹn hai người gặp mặt, đã cố ý chọn một tiệm lẩu cay có tiếng.
Giang Miểu nhớ rõ ràng, chạng vạng hôm đó, trời đột nhiên đổ mưa to, cô lại không mang ô, sau khi dừng xe đành đội mưa chạy vội vào tiệm lẩu.
Hoa Nhài nói, bên nhà nam muốn xây dựng cảm giác thần bí, vì thế một chút tin tức về nhà trai cũng không hé miệng, chỉ nói anh ta là một đàn ông cao lớn, thích mặc áo sơ mi đen.
Cô ấy còn tự tin nói, tướng mạo của người này tuyệt đối có thể khiến Giang Miểu mở to mắt kinh ngạc.
Tiệm lẩu rộn ràng nhốn nháo, mùi cay rát xông vào mũi làm nước bọt chảy ròng, Giang Miểu mặc váy trắng lịch sự, vừa nuốt nước miếng vừa nhìn quanh bốn phía.
Ăn lẩu phải nhiều người cùng ăn mới vui, cho nên phần lớn khách hàng đều cùng bạn bè, người thân ngồi một chỗ cười đùa, hiếm khi có người một mình một bàn.
Tầm mắt Giang Miểu đảo một vòng quanh tiệm lẩu, trong lúc vô tình, khóa chặt trên người đàn ông ngồi bên cửa sổ.

⬅ Trước Tiếp ➡