Phần lưng bị dây thép sắc bén cắt qua, tạo ra một vết thương thật to, tuy y tá đã cẩn thận băng bó nhưng máu vẫn chảy không ngừng. Dòng máu đỏ tươi không ngừng chảy xuống, dọc theo da thịt màu đồng, chảy thành từng dòng từng dòng.
Cô bị dọa sợ, đứng bên mép giường khóc như mưa. Người đàn ông xưa nay vốn nghiêm túc cương ngạnh bị dáng vẻ khóc lóc như hoa lê dính mưa của cô chọc tới đau lòng, một tay vỗ nhẹ lưng cô, vẻ mặt bất đắc dĩ nhẹ giọng dỗ dành.
Hai binh sĩ đứng ở cửa phòng bị dáng vẻ của anh dọa tới suýt rớt hàm, nhất trí yên lặng lùi về phía sau, hai người tình nguyện rúc vào một góc trồng nấm, cũng không muốn nhìn thấy người đường đường là trung đội trưởng mặt đen của đội phòng cháy Yên Thành, nay lại cụp đuôi dỗ vợ, quá kinh khủng.
"Lần nào anh cũng vậy, nói thế nói nữa cũng không thèm để trong lòng."
Giang Miểu tức giận, nắm tay thành nắm đấm nhỏ đánh yêu lên vai anh, oán trách liếc xéo, "Về sau em mặc kệ anh, anh còn cứ không yêu quý thân thể mình như vậy, em sẽ ly hôn!"
"Em dám?"
Giọng người đàn ông lập tức trầm xuống, cánh tay vẫn luôn ôm eo cô bỗng thiết chặt lại, cả người cô dễ dàng bị anh nhấc lên, đặt trên mu bàn chân mình, râu cằm thô cứng trêu chọc cọ xát lên đôi môi mềm mại.
"Anh đã nói rồi, phải đi theo anh cả đời, trừ phi anh thực sự xảy ra chuyện gì không hay.."
Giang Miểu vừa nghe đến đây liền lập tức lấy tay che miệng anh lại, hốc mắt đỏ lên, "Anh lại nói bậy!"
Người đàn ông thức thời ngậm miệng, dùng bài tay đầy vết chai nhéo nhéo mặt cô, thở dài, "Được rồi, về sau nghe em hết, mau đi ngủ đi, ngày mai còn phải lên lớp sớm."
Giang Miểu cũng đã mệt mỏi, chậm rãi rời khỏi vòng ôm ấm áp, rầu rĩ đi thu dọn đồ trên bàn làm việc.
Chờ đến khi anh bước ra khỏi phòng tắm, trên người vẫn còn mang hơi ẩm chưa tan hết, đi vào phòng ngủ, cô vợ nhỏ vẫn còn chưa ngủ, đang an tĩnh ngồi bên mép giường, thấy anh tiến vào, vội vàng lấy cồn sát khuẩn, nhìn anh vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình.
Trung đội trưởng đội phòng cháy bình thường ít khi nói cười trong giây biến thành chó săn nhỏ ngoan ngoãn.
Anh ngồi bên mép giường, phần hông chỉ quàng tạm chiếc khăn tắm trắng, thân trên trần trụi, vai rộng eo hẹp, cơ bắp cứng rắn, trên người đầy những vết sẹo nông sâu không đồng nhất. Những vết sẹo đó đều là vì nhân dân phục vụ, là những huân chương dùng máu thịt đổi lấy, là những lần đối đầu với Tử Thần lưu lại.
Trong phòng có máy sưởi, Giang Miểu chỉ mặc váy ngủ mỏng, tóc dài nhu thuận xõa sau lưng, khuôn mặt tinh xảo dịu dàng. Ngũ quan của cô khá xinh đẹp, làn da trắng nõn, khi mỉm cười rất có cảm giác như "phù dung trong sương sớm".
Đây cũng không phải lần đầu tiên cô giúp anh xử lý vết thương. Nhưng cho dù anh có biểu hiện bình tĩnh đến thế nào, khi tăm bông dính cồn đụng tới làn da, cô vẫn không tự giác run tay, giọng nói càng nhu hòa, "Đau không?"
"Không đau."
Giang Miểu mím môi, "Đồ da dày."
Anh cười theo, cúi đầu nhìn chằm chằm hai cánh môi đang mím chặt, trái táo ở cổ điên cuồng lăn lộn, cổ họng hơi khô khát, anh trực tiếp ôm cô lên đùi.
Giang Miểu ôm lấy cổ anh, ánh mắt trong trẻo, âm sắc mềm mại, "Kỷ Viêm."