⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt người đàn ông sâu thẳm, lòng bàn tay lướt qua cẳng chân như bạch ngọc, thăm dò vào trong váy, tìm được nơi mềm mại ướt át, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào trung tâm cánh hoa, thong thả ép xuống.
"Miểu Miểu.."
Anh mổ cái miệng nhỏ, vẫn cảm thấy chưa đã thèm, liếm liếm khóe miệng, "Muốn em."
Hai người tuy đã thân cận da thịt rất nhiều lần, nhưng Giang Miểu tính cách nội hướng vẫn cảm thấy thẹn thùng. Khi ở trên giường, cô thuộc tuýp người không quá phóng khoáng.
Nếu nhất định phải nói ra chỗ đặc biệt, đó chính là khi gần tới cao trào, cô luôn không kiềm chế nổi cắn vành tai anh, từng tiếng từng tiếng kiều mị kêu "Chồng".
Cô vợ nhỏ chôn mặt trên vai anh rầm rì, bị màn tiền diễn thành thạo của anh làm cho toàn thân khô nóng, nhưng giữ lại một tia lý trí cuối cùng, "Sáng mai em còn phải lên lớp sớm."
"Anh biết."
Hơi thở đội trưởng Kỷ trở nên nặng nề, anh tăng nhanh lực ở đầu ngón tay, hôn cổ cô, hạ giọng kìm chế, "Em phối hợp một chút, anh sẽ kết thúc nhanh thôi."
Giang Miểu một chữ cũng không tin, "Anh gạt người, mỗi lần anh đều làm tới hơn nửa đêm."
Kỷ Viêm nhướng mày, không phủ nhận, đặt cô lên trên giường, chỉnh ánh đèn ngủ xuống mức tối nhất, không để cô chói mắt.
Anh cởi khăn tắm lỏng lẻo trên eo, hạ thân không còn gì che đậy, cự vật màu tím đen thô dài dần ngẩng đầu, lấy tốc độ mắt thường nhìn cũng có thể cảm nhận được độ cứng biến thái của thứ đó.
Thân thể cường tráng của người đàn ông phủ lên, đè cô không nhúc nhích được, hai tay bị anh giữ chặt trên đỉnh đầu, những nụ hôn rậm rạp mà nồng nhiệt rơi xuống phần cổ, xương quai xanh, cái lưỡi thô to linh hoạt dời đến trước ngực cô, cách áo ngủ ngậm lấy đầu vú nhô lên, hết sức chuyên chú liếm láp.
Hai ngón tay cứng rắn đi vào huyệt khẩu ướt át, vừa đi được một nửa đã bị nhục huyệt mẫn cảm gắt gao cắn chặt, một bước khó dời.
Kỷ Viêm ngẩng đầu, cắn vào phần thịt cằm nho nhỏ, cô chu miệng, anh liền hôn lên đôi môi ấy, nhiệt tình mút lấy đầu lưỡi mềm mại, tận tình khuấy đảo khoang miệng ấm áp, tiếng nước giao hòa phát ra thật êm tai. Cô bị anh hôn đến không thở nổi, toàn thân hít thở không thông, rùng mình.
Người đàn ông nhẹ giọng dỗ dành, "Thả lỏng, anh muốn đi vào."
Gương mặt Giang Miểu đỏ bừng, không dám nhìn vào đôi mắt đã hoàn toàn bị dục vọng xâm chiếm kia, cô quay mặt đi, chậm rãi thả chậm hô hấp.
Được đặc xá, Kỷ Viêm vừa lòng tiến sâu vào đầm lầy ẩm ướt, hai ngón tay khuấy đảo thịt mềm, thô bạo ra vào.
Cô nhấp miệng, nhẹ giọng hừ, trong thân thể như có ngọn lửa, từ chỗ mềm mại kia không ngừng lan rộng.
Anh kiên nhẫn làm tiền diễn, chờ đến khi cô ngẩng cao cằm, cả người run rẩy cao giọng gọi "Chồng". Rốt cuộc vẫn không chịu được giọng điệu mềm mại dụ hoặc này.
Anh nghiêng người, mặt đối mặt, nằm xuống, kéo một chân cô vòng lên eo mình, cự vật đã bành trướng từ lâu, sung huyết đỏ bừng, cởi chiếc quần lót đang ngăn dòng nước từ hoa huyệt chảy ra. Kiên nhẫn từ từ đâm vào hai phần, mạnh mẽ ép nộn huyệt há miệng, ngậm phân thân của mình đến căng chặt
"A.."

⬅ Trước Tiếp ➡