Tiếp ➡
Editor: Tiểu Y Y
Đêm đã về khuya.
Trong phòng ấm áp như mùa xuân, bên ngoài tuyết bay tán loạn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đây là lần mưa tuyết lớn nhất trong năm nay ở Yên thành, tuyết đã rơi suốt một ngày một đêm.
Từng đoàn từng đoàn bông tuyết rơi xuống, bầu trời đêm đen kịt như một tấm màn lớn bị thủng lỗ, những bông tuyết trắng vui vẻ bay múa. Trên cửa sổ thượng đã đọng một tầng hơi nước mơ hồ, từng giọt nặng trĩu chảy xuống, thế giới bên ngoài cánh cửa, những bông tuyết trắng vẫn đang rơi.
Chiếc đèn bàn yên lặng tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp, Giang Miểu đã ngồi đối mặt với màn hình máy tính cả một đêm, hốc mắt đau xót, cô day day huyệt Thái Dương, kể cả ánh nắng sáng sớm cũng không thể xua đi vẻ mệt mỏi do soạn giáo án cả đêm.
Cô cởi chiếc áo choàng trắng trên người, chống bàn đứng dậy, cửa vang lên một âm thanh rất nhỏ.
Sau đó lại vang lên tiếng đóng đóng cửa, có bóng người lặng lẽ thay dép lê, thả nhẹ bước chân, thong thả đi về phía cô.
Cô che miệng cười trộm, nụ cười ngọt như mật, chân trần, núp sau cánh cửa, cô nghe tiếng người đó tới, thò người vào, tiếng hít thở thô nặng giữa bóng đêm như bị khuếch đại lên càng rõ ràng
"Miểu Miểu?" Giọng nói khàn khàn, hô hấp cũng có chút nhanh hơn.
Giang Miểu an an tĩnh tĩnh núp trong tối, tận tới khi người đàn ông đó xoay người định đi sang phòng khác. Cô đột nhiên nhảy ra, hai tay từ phía sau ôm chặt lấy vòng eo cường tráng, đường cong cơ bụng mượt mà, các múi cơ phân bố rõ ràng, cứng như đá.
Trên người anh vẫn mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, nhưng cô không thèm để ý, gương mặt nhẹ nhàng kề sát vào tấm lưng rộng lớn, mềm giọng làm nũng, "Anh đã trở về.."
Người đàn ông kéo cánh tay trắng nõn ra, xoay người ôm cô vào trong ngực, tay ấn gáy cô sát lên ngực mình, cằm gác trên đỉnh đầu.
Chiều cao của hai người lệch nhau vừa đúng 20cm, cũng tức là anh nắm quyền tuyệt đối trong cái ôm này, nếu anh không muốn buông tay, cô cũng không có khả năng chống cự.
"Đã muộn vậy rồi, sao còn chưa ngủ?"
Cô nhẹ giọng, "Em đang đợi anh."
Người đàn ông cười nhẹ, "Giáo viên nhân dân chính là người làm vườn của tổ quốc, bản thân em làm việc, nghỉ ngơi còn không theo quy luật, sao có thể đi giáo dục người khác?"
Giang Miểu ngẩng đầu từ trong ngực anh, ánh mắt ngay lập tức dừng lại trên vết thương bên má phải, cô bất mãn nhíu mày, nhẹ nhàng vỗ về bên cạnh vết thương, lòng đau đến rối tinh rối mù.
"Anh bị thương.."
Anh kéo tay cô lại, hôn lên lòng bàn tay, nhẹ nhàng bâng quơ nói, "Vết thương nhỏ thôi, không đáng nhắc đến."
Giang Miểu không thích nhất chính là cái giọng điệu không chút để ý này của anh, lần trước cũng vậy, rõ ràng sau khi làm nhiệm vụ xong đã gọi điện thoại báo bình an, kết quả đến lúc cô nhận được tin tức chạy tới bệnh viện, anh đang cởi trần ngồi bên mép giường để y ta thay thuốc.

Tiếp ➡