Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 185
⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi Giang Miểu quyết tâm ở bên Kỷ Viêm, mẹ Giang không biết là vì có bà ngoại áp chế, hay là trong lòng áy náy vì chuyện mẹ của Kỷ Viêm, mà không ngăn cản nữa, gián tiếp ngầm đồng ý quan hệ giữa hai người bọn họ.
Hoa Nhài kịch liệt phản đối cũng thắng không nổi chiêu ôn nhu dỗ dành của bạn tốt, không tình nguyện nhận vai trò phù dâu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Liễu ám hoa minh*, hai người chọn một ngày hoàng đạo đi lãnh chứng.
*: tình huống không còn đường tiến nữa, thì đột nhiên xuất hiện chuyển biến và hy vọng.
Sau khi kết hôn, sinh hoạt bình đạm ấm áp, anh vẫn bận rộn như cũ, Giang Miểu không còn rối rắm vì tính chất công việc của anh nữa, tận lực làm cuộc sống của mình cũng trở nên phong phú.
Giang Miểu ngẫu nhiên đi ngang qua tiệm lẩu kia sẽ nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy anh. Người đàn ông ngồi thẳng tắp, giống như cọc gỗ, lông mày anh khí bức người, khuôn mặt làm người si mê.
Kỳ quái chính là, dưới tình huống cô không hề biết gì về anh, nhưng lúc gặp, lại tự nhiên cảm thấy rất có cảm giác an toàn, trực giác quỷ dị, xâm chiếm lý trí cô.
Giang Miểu cho rằng, "Nhất kiến chung tình" căn bản chính là thấy sắc nảy lòng tham, cho nên, cô không phủ nhận mình là tiểu sắc nữ, không chỉ thèm mặt anh, mà còn thèm thân thể anh, thậm chí thèm giọng nói và hương vị trên người anh.
Một năm sau.
Tại tiệm lẩu ầm ĩ, mùi thơm cay nồng mê người của nước lẩu, mùi thức ăn thơm lừng làm người muốn ngừng mà không được.
Giang Miểu ngồi bên cửa sổ, tự động coi nhẹ mọi tạp âm xung quanh, thanh thản ổn định đọc sách.
"Xin chào."
Bên cạnh hình như có người đang gọi cô, Giang Miểu ngẩng đầu, nhìn thấy một khuôn mặt thanh tú, nam sinh tuổi không lớn, quần áo ăn mặc giống như sinh viên.
Giang Miểu lễ phép trả lời, "Xin chào, có việc gì sao?"
"À, là thế này."
Nam sinh chỉ chỉ cái bàn lớn cách đó không xa, ngồi bàn đó đều là nam sinh trẻ chút ngây ngô.
"Chúng tôi chơi trò chơi, tôi thua, bọn họ yêu cầu lấy được WeChat của nữ sinh xinh đẹp nhất trường."
Giang Miểu nể tình không vạch trần loại phương thức làm quen ngu xuẩn này, vừa định mở miệng từ chối, thì thấy phía sau cậu ta, một người đàn ông mặt mũi âm trầm đang đi như bay tới.
Giang Miểu cố nén không cười ra tiếng, cố ý nói: "Muốn WeChat sao? Có thể."
"Thật không?"
Nam sinh này vẫn còn nhỏ tuổi, khá thiếu kiên nhẫn, vui vẻ lấy di động ra, vừa mở màn hình, sau cổ tự nhiên bị một cỗ lực lượng ngang ngược túm chặt, dễ như trở bàn tay lôi cậu ta lùi sau nửa mét.
Cậu ta khó chịu quay đầu lại, thấy một người đàn ông đen mặt nghiêm túc, lạnh lùng, nhìn chằm chằm mình.
"Muốn xin số điện thoại sao?"
Nam sinh sửng sốt, ngơ ngác nhìn Giang Miểu đang ngoan ngoãn xem diễn.
Giọng Kỷ Viêm tàn nhẫn như đi đòi nợ, "119, tùy thời có thể liên hệ tôi."
Ba số này như sấm bên tai, nam sinh có ngốc cũng biết mình đá vào ván sắt.
Cậu ta run run rẩy rẩy mở miệng, "Cái kia.. Chú cảnh sát, ngài hiểu lầm rồi, chúng tôi chỉ đang chơi trò chơi thôi."
Kỷ Viêm nhướng mày, "Còn không đi?"

⬅ Trước Tiếp ➡