"Còn bác gái, người ta nói hổ dữ không ăn thịt con, em nghĩ, bác gái chỉ là chấp niệm quá sâu, không chấp nhận được chuyện bác trai hi sinh vì nhiệm vụ. Ngoại trừ bác trai, anh chính là người thân thiết với bác nhất, đương nhiên trở thành nơi bác phát tiết cảm xúc, cho dù bác biết anh sẽ rất mệt, nhưng đây chính là huyết thống, trốn không thoát, không phải sao?"
Đội trưởng Kỷ nhờ hai ba câu an ủi của cô mà lòng tĩnh lặng như nước, những muộn phiền tích tụ trong ngực bấy lâu chậm rãi tan hết, anh thuận thế ôm lấy eo nhỏ, vùi đầu vào ngọn núi mềm mại trước ngực, nặng nề lên tiếng.
"Không nghĩ tới anh lớn như vậy, còn phải để một đứa trẻ tới khai sáng."
Giang Miểu cười tươi như hoa, "Anh không biết mị lực của sinh viên khoa văn chính là biết cách dùng lực lượng của từng câu văn cảm hóa người khác sao?"
Kỷ Viêm cười, kéo người xuống, đè mạnh dưới thân, như có như không hôn môi.
Giang Miểu bị anh cọ xát làm cho toàn thân nóng lên, vặn người trốn tránh, hai người náo loạn một hồi, cô một lần nữa chui vào trong lòng ngực anh, ngẩng đầu nhìn đường cong xương hàm cương ngạnh, cẩn thận hỏi một vấn đề cô đã hoang mang từ lâu.
"Cái chết của bác gái, thật sự có liên quan đến mẹ em sao?"
Kỷ Viêm trầm mặc một lát, giọng khàn khàn: "Đối với mẹ anh mà nói, chết là một loại giải thoát, cũng là trừng phạt với anh, cho nên mặc kệ mẹ em đã từng nói hoặc làm gì, xét đến cùng, ngọn nguồn vẫn là ở trên người anh. Mẹ không tha thứ cho anh, chỉ có thể chọn phương thức cực đoan này, khiến cả quãng đời còn lại của anh sống trong áy náy, sống không bằng chết."
Giang Miểu rũ mắt, muốn nói gì đó, lại phát giác ra mình không có lập trường an ủi anh, chỉ có thể thay mẹ Giang xin lỗi.
"Rất xin lỗi."
Kỷ Viêm cúi đầu, thanh âm vang sát bên tai cô, "Người nên nói xin lỗi là anh, tự cho là đúng, tưởng cho em tự do, kết quả lại khiến mọi chuyện hỏng bét, còn thiếu chút đánh mất em.."
Giang Miểu mềm giọng, "Anh không vứt được em đâu, em vẫn luôn đứng tại chỗ, chờ anh."
Kỷ Viêm chạm vào môi cô, "Miểu Miểu, em thật tốt."
"Em tốt như vậy, anh còn không nắm chặt thời gian cưới em.."
Đội trưởng Kỷ cười, "Em đang bức hôn à?"
Giang Miểu chu miệng, "Nếu anh không cưới, em liền tùy tiện tìm một người mẹ em thích để gả đi.."
"Em dám?"
Kỷ Viêm vừa nghe xong liền tức giận, "Ở bên anh là chuyện cả đời, trừ phi anh chết, em.. Ừm ừm!"
Cái miệng nhỏ dùng sức lấp kín những câu nói kế tiếp, còn tàn nhẫn cắn anh một cái, Giang Miểu thở phì phì trừng mắt, "Anh lại những nói lời này, em thật sự sẽ không để ý tới anh nữa."
"Được, không chết."
Kỷ Viêm cười, kéo chăn qua đỉnh đầu, tay không an phận mò xuống, "Anh chết thì ai tới thỏa mãn em?"
Mười phút sau, trong phòng tràn đầy tiếng nước dâm mĩ, tiếng nuốt nhỏ bé, tay Giang Miểu nắm chặt khăn trải giường, mặt ửng hồng dán vào gối, nhẫn nhịn mềm mại rên rỉ.
"Sông nhỏ lại vỡ đê, cần chú Kỷ giúp em lấp kín."
Giang Miểu xấu hổ hận không thể chui xuống đất, không kịp vặn người bỏ trốn, đã bị môi lưỡi giảo hoạt nóng bỏng của anh đưa lên cực hạn.
Edit: Tiểu Y Y