Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 186
⬅ Trước
Nam sinh sợ tới mức tè ra quần, nhanh chóng biến mất.
Kỷ Viêm ngồi xuống, nhìn Giang Miểu ngồi đối diện cười đến ngã trước ngã sau, không vui vẻ nhíu mi, "Em giỏi nhỉ? Dám tùy tiện cho người ta WeChat."
Giang Miểu hai tay chống cằm, cười ngọt ngào, "Chú Kỷ cảm thấy có nguy cơ sao?"
Đội trưởng Kỷ tỏ vẻ không hề áp lực, khinh thường hừ một tiếng, "Bọn họ cho dù có nhỏ hơn anh 20 tuổi, thể lực cũng chưa chắc có thể đuổi kịp anh."
Giang Miểu khó hiểu chớp mắt, "Cần hể lực tốt như vậy làm gì?"
Kỷ Viêm ghé sát người tới, hạ giọng, "Thể lực không tốt, sao có thể thỏa mãn em?"
Giang Miểu hô hấp căng thẳng, "Anh người này.."
Lần này đến phiên đội trưởng Kỷ giả ngu, "Làm sao vậy?"
Giang Miểu che gương mặt hơi nóng, quyết định không cần phản ứng với cái tên trong ngoài bất nhất, còn vô lại này.
Đồ ăn dần được đưa lên, Giang Miểu nhai thịt bò Kỷ Viêm gắp cho, tự nhiên nhớ tới một vài chuyện đã sớm bị lãng quên đến chân trời nào, cô âm dương quái khí trào phúng.
"Thiếu chút thì quên, nơi này hình như từng có chú lính cứu hỏa nào đó tới xem mắt."
Đội trưởng Kỷ không chút hoang mang, hơi hơi giương mắt, "Sao anh lại nhớ rõ, ngày hôm đó cũng có cô giáo nào đó tới xem mặt nhỉ?"
"Cái đó.."
Giang Miểu buồn bực cắn lưỡi, xúc động đúng là ma quỷ, suýt lại quên ngày đó cô tới làm gì.
"Em chỉ tùy tiện tới một chút.. Cũng không định làm gì.."
Kỷ Viêm nói theo: "Anh cũng vậy, tùy tiện tới một chút."
"Anh nói dối."
Giang Miểu hầm hừ nói, "Em ở bên ngoài thấy anh với người ta ăn uống rất vui vẻ."
Kỷ Viêm lẳng lặng nhìn cô, ý vị thâm trường cười, "Thì ra Miểu Miểu nhà ta đã chú ý tới anh sớm như vậy.."
Khí thế của Giang Miểu yếu đi một chút, mạnh miệng, "Mới không phải.."
Kỷ Viêm chậm rãi gắp thịt bò cho cô, thấp giọng nói: "Em yên tâm, ngày hôm đó anh tổng cộng nói không quá năm câu với cô ta, toàn bộ thời gian đều vùi đầu ăn cơm."
Giang Miểu vừa nhớ tới liền thấy chua, "Gạt người."
"Thật không lừa em.."
Kỷ Viêm niết mặt cô, sủng nịch cười, "Anh ăn sạch hết thịt bò em gọi, một miếng cũng không chừa cho cô ta."
Giang Miểu "Phụt" một tiếng bật cười, sóng mắt lưu chuyển, hờn dỗi trừng anh.
"Đúng rồi, mẹ hỏi chúng ta khi nào chuẩn bị làm hôn lễ."
Kỷ Viêm nghĩ nghĩ, trả lời: "Năm nay sẽ làm, để anh sắp xếp, em không cần nhọc lòng."
"Vâng."
Giang Miểu gắp thịt bò vào bát anh, ngọt ngào cười, "Anh cũng ăn đi, chúng ta cùng nhau bồi bổ thân thể."
Kỷ Viêm cố ý trêu cô, "Bổ thân thể làm gì?"
Giang Miểu một từ hai ý nghĩa, "Làm.. Yêu."
Hai người nhìn nhau cười, ăn ý đẩy nhanh tốc độ ăn cơm.
Đêm đó.. Lại là một đêm đánh nhau kịch liệt.
Gần hừng đông, Kỷ Viêm đã ép Giang Miểu thành bãi nước xuân, vừa lưu luyến dư vị cuộc yêu, lại đau lòng hôn lên đôi mắt mông lung ẩm ướt của cô.
Giang Miểu đã choáng váng dưới những cú va chạm mãnh liệt, dịch thể nóng bỏng không ngừng chảy ra, Kỷ Viêm nhắm mắt hưởng thụ cảm giác hưng phấn đánh sâu vào linh hồn, hung ác túm eo cô, bắn một lượng lớn tinh dịch vào cơ thể cô, khiến cả người cô mềm nhũn.
Kỷ Viêm đè trên người cô, thỏa mãn liếm cái cổ thiên nga đầy mồ hôi.
"Miểu Miểu.."
Kỷ Viêm thở hổn hển, hơi thở nóng hổi hoà cùng nhiệt độ cơ thể, "Có thể gặp được em, là điều may mắn nhất cuộc đời anh."
Giang Miểu mềm mại ôm cổ anh, đôi mắt sáng lên, "Em cũng vậy."
"Em yêu anh, rất yêu rất yêu anh."
Lòng Kỷ Viêm cảm thấy ấm áp, ôm cô lật người, để cô ngủ trên người mình, Giang Miểu thâm tình hôn môi anh.
Kỷ Viêm phối hợp nhận lấy nụ hôn của cô, ngậm lấy đầu lưỡi nhỏ linh hoạt, tùy ý để cô khuấy đảo khoang miệng, chờ cô hôn đủ, lại đè cô xuống dưới người, chuyển bị động thành chủ động, mở ra một vòng tiến công mới.
Ngoài cửa sổ, bình minh ló dạng.
Trong phòng, ấm áp như nắng tháng 3.


⬅ Trước