Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 183
⬅ Trước Tiếp ➡
Nghe anh nói như vậy, Giang Miểu trầm tư nửa ngày, yên lặng thu hồi móng vuốt, xoay đầu không để ý tới anh.
Kỷ Viêm rất thích dáng vẻ lúc cô giận dỗi, gương mặt phình phình, dẩu miệng nhỏ, đáng yêu làm anh muốn cắn một ngụm.
Hai người ngồi trên sô pha cùng xem một bộ điện ảnh, Giang Miểu rúc trong lòng anh mơ màng sắp ngủ, lần nữa tỉnh lại, trên sô pha chỉ còn một mình cô, phòng bếp đang sáng đèn, còn có âm thanh nồi niêu va chạm.
Cô thoải mái duỗi eo, vẻ mặt hạnh phúc, cười tươi như hoa.
Nửa đêm, những bông tuyết ngoài cửa sổ lặng lẽ phiêu du trong không trung, Kỷ Viêm đang ôm cô ngủ bỗng nhiên bừng tỉnh, lồng ngực chấn động, Giang Miểu đang ngủ say cũng tỉnh lại theo, mơ hồ, cọ ngực anh.
"Làm sao vậy?"
Trán Kỷ Viêm toát ra một tầng mồ hôi, anh lấy lại bình tĩnh, ý thức được vừa rồi chỉ là một giấc mộng, thần kinh căng chặt thả lỏng, thở phào.
Anh vỗ vỗ lưng Giang Miểu, "Không có gì."
Giang Miểu an tĩnh lại, đột nhiên tránh khỏi cái ôm của anh, nhỏm nửa người dậy, bật đèn ngủ đầu giường.
Cô cúi đầu nhìn anh, "Kỷ Viêm, em muốn nghe nói thật."
Kỷ Viêm mím môi trầm mặc vài giây, thấp giọng nói: "Anh lại mơ thấy ba anh."
Giang Miểu thấy trên trán anh toàn mồ hôi, nhẹ nhàng dùng mu bàn tay lau giúp anh, ôn nhu nói: "Chuyện của bác trai, em chưa từng nghe anh nhắc tới."
Kỷ Viêm cười thê lương, vẻ mặt ảm đạm, "Đến bây giờ anh vẫn không có biện pháp tha thứ cho chính mình, cũng cảm thấy những thứ bây giờ có được rất dơ bẩn."
Giang Miểu ôn nhu xoa mặt anh, ấm áp mở miệng, "Nếu anh muốn nói, em nguyện ý nghe."
Kỷ Viêm giương mắt nhìn ánh sáng nhạt trong đôi mắt cô, ngồi dậy, tựa vào đầu giường, duỗi tay ôm chặt cô vào lồng ngực nóng bỏng, anh chậm rãi kể, trong giọng nói tràn ngập ảo não, chua xót.
"Vụ cháy lớn năm đó thương vong rất nhiều, mười mấy người vọt vào đám cháy, chỉ có mình anh tìm được đường sống trong chỗ chết, may mắn thoát nạn, tất cả là nhờ ba anh dùng thân thể của ông ấy, đổi lấy tính mạng của anh."
"Có đôi khi anh nghĩ, nếu lúc ấy động tác của anh nhanh hơn một chút, có lẽ có thể giúp ông tranh thủ thêm vài giây để chạy trốn, nói tóm lại, là anh quá vô dụng.
Giang Miểu nhẹ nhàng nói: "Cuộc đời nếu có thể làm lại mọi chuyện, thì sẽ không có nhiều tiếc nuối như vậy."
Đáy mắt Kỷ Viêm không biết khi nào đã bị hơi nước mơ hồ che đậy, chua xót nói, "Mẹ anh cũng vậy, bà ấy vì hận anh mà phát điên, nhận hết mọi ốm đau tra tấn. Mỗi thời mỗi khắc, mỗi phút mỗi giây đều muốn anh chết thay ba, trên thực tế, anh cũng hy vọng người chết kia là anh, bởi vì tồn tại, so với chết còn đau khổ hơn nhiều.."
Giọng Kỷ Viêm nghẹn ngào, Giang Miểu nghe thôi cũng muốn tan nát cõi lòng, cô ngồi thẳng dậy, trở tay ôm người đàn ông cao lớn này vào trong ngực mình, dùng thân thể mảnh khảnh của mình sưởi ấm cho anh.
"Kỷ Viêm, máu mủ tình thâm, càng vào những giờ phút nguy nan, càng đáng trân quý. Em tin lúc ấy bác trai cũng dựa theo bản năng của một người cha đưa ra quyết định, nếu bác thấy anh bởi vậy mà tự trách thế này, nhất định sẽ rất đau lòng, anh sống vui vẻ hạnh phúc, mới là ước nguyện, là chuyện bác trai mong muốn."

⬅ Trước Tiếp ➡