"Nhưng nếu em ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, anh không thể để em thất vọng, phải nghe lời vợ, nỗ lực công tác, đền đáp tổ quốc!"
"Không phải!"
Vừa rồi còn như bị toàn thế giới vứt bỏ, Giang Miểu nháy mắt phục hồi tinh thần, hai tay lôi kéo vạt áo anh, nóng vội nói, "Em không có vô tư phụng hiến như vậy, kỳ thật.. Em cũng muốn anh ở bên em.."
Đội trưởng Kỷ vừa lòng cười, cuối cùng thì Giang Miểu cũng thành thật biểu đạt ý nghĩ của cô với anh.
Anh giơ tay xoa đầu cô, đầu ngón tay chậm rãi lướt tới đôi môi, vuốt ve dấu răng hơi mờ.
"Anh đã nói rồi, sau này không được gạt anh một mình khổ sở."
Kỷ Viêm dùng bàn tay to của mình bao lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, ôn nhu xoa nắn.
"Anh không muốn em khiến mình tủi thân vì thành toàn cho anh, xuất phát từ chức trách và thân phận, có lẽ rất nhiều thời điểm anh sẽ đặt quần chúng nhân dân lên hàng đầu, nhưng trên phương diện cá nhân, trong phạm vi khả năng cho phép, anh cũng sẽ dùng hết mọi khả năng đạt tới kỳ vọng của em, cho nên, em vui vẻ hay khó chịu cứ trực tiếp nói với anh, anh sẽ cố gắng thay đổi."
Tim Giang Miểu như được rót mật, cười hạnh phúc, ngoan ngoãn đáp: "Đã biết."
Cô thấy bốn bề vắng lặng, tiến lên trộm hôn anh một cái, vốn chỉ là chuồn chuồn lướt qua, ai ngờ lại bị Kỷ Viêm đè gáy, đầu lưỡi ướt nóng giảo hoạt tiến vào.
Cùng lúc đó, Lộc Bạch và Giang Mục đã đi xuống được nửa tầng bắt gặp, hai mặt nhìn nhau, vô cùng xấu hổ khi nhìn thấy hình ảnh cay đôi mắt này.
Khóe miệng Lộc Bạch run rẩy, "Muốn đánh người, nhưng tao không muốn đi chịu chết."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giang Mục đơn giản xoay người, tiêu sái vẫy tay, "Dẹp đi dẹp đi, tao còn muốn sống thêm hai năm."
Căn nhà nhỏ của Giang Miểu nghênh đón nam chủ nhân vào ở.
Có Kỷ Viêm ở đây, Giang Miểu chỉ cần ăn không ngồi rồi, làm con quay hình người cả ngày vây quanh anh.
Cơm trưa là Kỷ Viêm làm, 3 mặn 1 canh, sắc hương vị đầy đủ, Giang Miểu một hơi ăn hết ba chén cơm, quá no, lại chạy tới WC phun ra, xong xuôi còn oán trách do anh nấu cơm quá ngon, dụ cô phạm tội.
Đội trưởng Kỷ tự nhiên bị bắt gánh tội tỏ vẻ vui vẻ tiếp thu, sau đó vô cùng tự nhiên đóng cửa lại, không bao lâu, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước "Xôn xao".
"Anh đang làm cái gì?"
Đội trưởng Kỷ liếm liếm môi, mỉm cười, "Sau khi ăn xong phải vận động."
"Em không cần.. Em ừm.."
Lời đã bị người nào đó chặn lại, anh không cho cô cơ hội thở dốc, mạnh mẽ tiến công.
Khoảng hai giờ sau, Giang Miểu hơi thở thoi thóp được Kỷ Viêm ôm ra, mắt với mũi đỏ bừng, rất đáng thương.
Kỷ Viêm tinh thần sảng khoái, ôm cô gái nhỏ của mình nói một đống lời âu yếm, khiến mặt cô đỏ hồng. Giang Miểu cúi đầu nhìn đống dâu tây trên người, xấu hổ, giận dữ bốc lên, nằng nặc muốn cho anh hai vết cào mới bằng lòng bỏ qua.
Đội trưởng Kỷ nhíu mày, "Anh thì không sao cả, chẳng qua.. Nếu như bị đám nhóc con kia nhìn thấy, hiểu lầm em có khuynh hướng thích ngược đãi thì khá phiền toái.."