Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 178
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm cười không đáp, thả thứ gì đó đang kêu gào bành trướng ra, ngậm lấy thịt viên trước ngực cô nhẹ nhàng mút vào, hai tay bóp mông cô, hơi nâng lên, quy đầu tròn trịa nóng rực nghiền qua tiểu huyệt ướt đẫm, cọ tới cọ lui, mật dịch thơm ngọt bôi đầy cánh hoa nở rộ và quy đầu.
"Anh đừng.. Tra tấn người như vậy.."
Giang Miểu nhẹ đẩy anh, mềm giọng oán giận, thân thể không chịu nổi trêu chọc, ngẩng đầu há miệng hít thở.
Cô ôm chặt cổ anh, quá trình tiền diễn vừa mê người vừa kích thích khiến cả người cô nóng lên, vòng eo thon thon, một tay có thể ôm hết, quyến rũ vặn vẹo.
"Thoải mái không?"
Anh đỏ mắt nhìn cô, dùng sức đẩy vào, đầu nấm cường tráng mạnh mẽ tách huyệt nhỏ ra, miễn cưỡng đi vào một phần ba.
Kỷ Viêm hưởng thụ cảm giác được bao vây ấm áp chặt chẽ, thoải mái thở gấp, ôn nhu dụ dỗ, "Ngoan.. Ăn hết nó.."
Giang Miểu không dám nhìn vào mắt anh, đầu rũ bên cổ anh, hừ nhẹ.
Cô thử thăm dò, nuốt vật cứng sưng đến đỏ tím vào, cắn càng sâu, nó càng mẫn cảm, liên tục lớn thêm.
Nuốt xong, tiểu huyệt cũng bị căng trướng sắp nứt, cô đau đến nhíu mày, yên lặng không dám động đậy.
Hoa huyệt bị căng đầy nhanh chóng phun nước bôi trơn, vách trong kiều nộn được tiếp nước, ướt đẫm, dọc theo côn thịt chảy xuống.
Kỷ Viêm sờ dưới thân, chỗ giao hợp nhầy nhụa, tay cũng dính đầu chất lỏng, anh ngẩng đầu cười, "Miểu Miểu.. Ướt thành dòng suối nhỏ.."
Cô xấu hổ, nũng nịu đánh yêu, "Không được nói.."
Kỷ Viêm cười, thấy cô đã dần dần thích ứng với vật thô to trong cơ thể, anh một tay ấn eo cô, thong thả đẩy về phía trước, dẫn đường để dòng suối nhỏ tưới ướt đẫm côn thịt.
Năm ngón tay Giang Miểu túm chặt vai anh, cho anh toàn quyền khống chế cơ thể mình, vòng eo như chạm phải lửa nóng, nhục bích tham lam cắn không bỏ, vừa ướt vừa nóng, mỗi lần Kỷ Viêm muốn rút ra đều cảm nhận được sự níu kéo chặt chẽ, khiến anh phát ra tiếng rên gợi cảm.
Anh thiếu chút nữa mất hồn, giương mắt nhìn Giang Miểu gương mặt ửng hồng, nơi trước ngực phập phồng mê người, tóc dài tán sau đầu, sợi tóc lắc lư lay động lướt qua bộ ngực sữa.
Lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến hai tiếng đập cửa.
"Đội trưởng Kỷ, anh có ở bên trong không?"
Là giọng Lộc Bạch.
Giang Miểu hoàn toàn bị dọa ngốc, hoảng loạn muốn bò xuống khỏi người anh, nhưng Kỷ Viêm khống chế eo cô, vòng eo tinh tráng không nhanh không chậm, vững vàng luận động, chín nông một sâu, bên trong như đang tra tấn người, ngoài miệng nhẹ nhàng bâng quơ.
"Chuyện gì?"
Giang Miểu mặt mũi trắng bệch, buồn bực hỏi anh: "Anh khóa cửa à?"
Kỷ Viêm cố ý trêu cô, "Không."
Giang Miểu cứng người, muốn khóc, Kỷ Viêm mặt không đổi sắc cắn tiểu anh đào trước ngực.
Lộc Bạch ho nhẹ hai tiếng, nhỏ giọng hỏi: "Cái kia.. Đội trưởng Kỷ.. Anh có tiện, ra ngoài nói chuyện một chút?"
Đội trưởng Kỷ lạnh giọng đáp, "Cậu nói xem?"
Ngoài cửa, Lộc Bạch nghe vậy là biết mình đã chọn nhầm thời điểm, nhưng Chu chính ủy đã dặn chuyện này cần phải làm thỏa đáng, chỉ có thể căng da đầu nói: "Anh cứ bận việc đi, em chờ bên ngoài, đừng vội."
Đội trưởng Kỷ nhịn xuống xúc động muốn mắng chửi người, đè thấp giọng, "Cút xuống dưới lầu chờ."
Lộc Bạch thở nhẹ một hơi, cao giọng gào "Đã rõ", thức thời biến nhanh.

⬅ Trước Tiếp ➡