Giang Miểu hoảng sợ, không dám kêu to, vội muốn dùng tay ngăn anh lại, lại bị anh bắt được, ấn lại trên giường.
"Anh.. Không cần.. Nơi đó rất bẩn.."
Kỷ Viêm giương mắt, ánh mắt rất sâu, như hồ nước đen ngòm có thể nuốt chửng cô, Giang Miểu ngây người.
Dưới cái nhìn hoảng loạn của Giang Miểu, đội trưởng Kỷ một tay nắm lấy đồi núi đứng thẳng mềm mại trước ngực, thong thả ung dung xoa nắn.
Đầu lưỡi nóng bỏng khẽ chạm vào nụ hoa hồng xinh đẹp, tinh tế liếm từ trên xuống, hơi thở cực nóng phun lên tiểu huyệt mẫn cảm, xương cốt cô như nhũn ra.
Anh khàn giọng, "Anh khát.."
Khát?
Cho nên..
Anh liếm rất nhiệt tình, đầu lưỡi vừa dài vừa mềm lấp kín miệng huyệt, bắt chước động tác làm tình, đột nhiên cắm sâu, ra ra vào vào, vừa hút vừa cắm, tần suất càng lúc càng nhanh.
"A.."
Giang Miểu đột nhiên thét chói tai, được lưỡi của anh đưa tới đỉnh, tay nhỏ vội vàng che miệng, bên dưới bị môi lưỡi Kỷ Viêm kích thích, rùng mình.
Cơ thể chảy ra một đống hoa dịch theo đầu lưỡi dày rộng tiến vào cổ họng, Kỷ Viêm ừng ực nuốt xuống.
Giang Miểu xấu hổ muốn xỉu, đã hiểu rõ thâm ý của từ "Khát" mà anh nói.
Kỷ Viêm này..
Quả thực chính là sói khoác da cừu.
------
Miểu: Vừa làm hòa, hẳn là có nhiều chuyện để nói.
Đội trưởng Kỷ mỉm cười: Tắt đèn, làm việc.
Edit: Tiểu Y Y
Kỷ Viêm đang chôn đầu giữa hai chân cô chậm rãi ngẩng lên, đồng tử màu đen vừa sâu vừa đục, anh cúi người áp xuống, hôn cái miệng nhỏ, đầu lưỡi mang hương vị nhàn nhạt ngọt tanh dung nhập, mạnh mẽ ép cô nếm thử mùi vị của chính mình.
Anh hôn rất nặng, râu non mới nhú cọ lên cằm cô, Giang Miểu hơi đau, cau mày muốn tránh, Kỷ Viêm không để cô thoát, bế cô xoay người, để cô mở hai chân ngồi trên đùi mình, bàn tay nóng bỏng xoa cổ cô, ngẩng đầu khẽ cắn cánh môi mềm mại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Giang Miểu bị hôn đến ý loạn tình mê, hai tay sờ soạng tấm lưng rắn chắc, đầu ngón tay đụng tới vết thương đã được băng bó, Kỷ Viêm rên một tiếng.
Giang Miểu bừng tỉnh khỏi biển tình, rướn người nhìn ra phía sau, khuôn mặt nhỏ lo lắng, nhăn thành một đoàn, "Chỗ này cũng bị thương.. Em nhìn xem.."
"Không đáng ngại, nghỉ ngơi hai ngày là ổn."
Kỷ Viêm không cho là đúng, kéo qua tay nhỏ sờ xuống hạ thân, đồ vật vừa cứng vừa nóng sớm đã thức tỉnh, Giang Miểu vừa chạm vào, thân thể đã tự động nhớ lại những cảm giác mà vật này mang tới.
"Kỷ Viêm.."
"Ừm.."
Anh ngoài miệng đáp lời, tay lại không quy củ chui vào trong vạt áo, nhẹ nhàng cởi ra, Giang Miểu toàn thân trần trụi hồng rực ngồi trên người anh.
Da thịt trắng nõn mềm nhẵn, còn hơi ửng hồng, tóc dài xõa trước ngực, Kỷ Viêm nhẹ nhàng vuốt ve, gặm cắn xương quai xanh tinh xảo.
Giang Miểu tức anh luôn coi nhẹ sức khỏe của bản thân, xoắn người không chịu theo ý anh, đại đội trưởng Kỷ cười hôn lên mặt cô, "Đau lòng cho anh thì không cần lộn xộn, cho anh ăn hai miếng, đau đớn gì cũng hết.."
Cô ngốc nghếch hỏi anh, "Muốn ăn gì?"