Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 179
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm cúi đầu nhìn Giang Miểu bị dọa thành thỏ mắt đỏ, vành mắt hồng hồng, chọc người yêu thương, anh một tay bế cô lên, đặt cô ngồi lên bàn sách, hai chân trắng nõn gác trên vai anh, đổi một tư thế thích hợp để phát lực hơn.
Anh bóp cô eo, đột nhiên đâm vào, một nguyên cây chui vào trong huyệt, không cho cô thời gian thích ứng, vật cứng vừa lớn thêm một vòng chạm tới cửa tử cung liền trở nên thô bạo.
Một tay kia vòng ra sau mông cô, sờ khe hở giữa kẽ mông, nhẹ xoa hậu huyệt bị dâm dịch làm cho ướt nhẹp, Giang Miểu khẩn trương, chỗ đó cũng ra sức co bóp, cắn xé đầu ngón tay.
Hai chỗ thần bí nhất trên người đồng thời bị Kỷ Viêm xâm phạm, hậu huyệt nho nhỏ bị đầu ngón tay anh chạm vào, liên tục co rút, bên trong tiểu huyệt lại truyền đến từng đợt tê dại.
Các loại cảm xúc đan xen chồng chất như tằm ăn dâu tùy ý gặm cắn khắp cơ thể, ngứa ngáy tê dại, khiến cô càng muốn nhiều hơn.
Kích thích quá lớn khiến đầu óc Giang Miểu "Oanh" nổ tung, trống rỗng, kiềm nén tiếng rên rỉ, khàn giọng cầu xin, "Anh đừng có sờ nơi đó.. Em khó chịu.."
"Nơi nào?"
Kỷ Viêm thấp giọng hỏi, Giang Miểu xấu hổ, không thể nói trắng ra, khóe mắt ướt át, ngập nước.
Kỷ Viêm đã hóa sói nổi lên ý xấu, còn tăng thêm tần suất, bàn tay khiêu khích cả hậu huyệt và cánh hoa.
"Thả lỏng một chút, anh không đi vào."
Cô bị thao đến đầu óc choáng váng, chỉ còn giữ lại chút lý trí, "Lừa đảo."
"Có phải rất kích thích không?"
Anh mở to mắt, thoải mái hô nhỏ, "Thật chặt, cắn chặt quá."
Giang Miểu ngửa đầu, nhìn anh bị sắc dục bao phủ, hoàn toàn khác với hình tượng lí trí, nghiêm túc lúc bình thường.
"Thật muốn chết trên người em.."
Giọng Kỷ Viêm khàn đục, nghiêng đầu gặm thịt non trên đùi cô, mất khống chế, chọc ngoáy lung tung trong cơ thể cô, lần nào cũng chọc tới tận cùng, khiến cô không chịu nổi mới bỏ qua.
Trong lúc lơ đãng, đầu ngón tay xoa nắn hậu huyệt thình lình cắm vào một chút, cảm giác bị xâm nhập kì diệu khiến Giang Miểu thét chói tai.
"A.. A Ah.."
Cao trào tới, vừa nhanh vừa mạnh, cô run rẩy mười mấy giây mới dần dần bình tĩnh trở lại, hạ thân hoàn toàn mất khống chế, trong cơ thể trào ra một lượng lớn chất lỏng làm ướt mặt đất.
Cảm giác thành tựu tăng cao, đội trưởng Kỷ nhìn mặt đất đầy nước, cười ôm cô vào trong lòng, thấp giọng trêu đùa, "Dòng suối nhỏ thành biển rộng.."
Cực hạn qua đi, cả người Giang Miểu mềm mại, cảm giác thân thể như bị đào rỗng, cô ôn nhu trừng anh, Kỷ Viêm rất vui vẻ, bế cô vào phòng tắm.
Nửa giờ sau, hơi nước vờn quanh phòng tắm nho nhỏ, Giang Miểu bị đè trên tường, hai luồng nộn nhũ kề sát mặt tường lạnh lẽo, bị đè ép bẹp dí.
Phía sau, Kỷ Viêm cúi đầu cắn vai cô, trên mông còn có nhiều dấu tay đỏ tươi, cô khóc nức nở, nước mắt hòa với dòng nước trút xuống, tiếng nỉ non nhỏ bé yếu ớt khiến Kỷ Viêm càng điên cuồng.
Lại một cái tát mạnh mẽ giáng xuống, Giang Miểu rùng mình, quay đầu lại bị anh hung ác cắn môi, môi lưỡi giao triền, tần suất thao lộng biến thái khiến cô dục tiên dục tử.

⬅ Trước Tiếp ➡