Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 176
⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó, anh nhận lấy máy sấy, tiếp tục giúp cô sấy tóc, gió nóng thoải mái xuyên qua các sợi tóc ẩm ướt, từng sợi trượt trong lòng bàn tay anh, mềm mại như tơ lụa.
Sấy khô xong, anh cất máy đi, nắm tay Giang Miểu tới mép giường, anh ngồi xuống, hai chân hơi tách ra, nhẹ nhàng ấn cô ngồi trên đùi.
Thân thể kề sát, cô có thể ngửi được mùi xà phòng tươi mát trên người anh, chắc anh cũng vừa đi tắm.
Anh để nửa người trần trụi, làn da lúa mạch có những vết sẹo nông sâu không đồng nhất, có những cái Giang Miểu đã từng nhìn thấy, cũng có những cái mới xuất hiện, vết sẹo rất sâu, thịt non hồng hồng ngoằn ngoèo đáng sợ.
Giang Miểu đau lòng, tay nhẹ nhàng sờ, "Anh lại bị thương.. Có đau không?"
"Không đau."
Giang Miểu trừng anh, "Anh chỉ biết lừa em.."
Kỷ Viêm cười, cánh tay dài vòng qua eo nhỏ, bàn tay to tiến vào quần áo, không có áo ngực che đậy, anh thuận tay sờ tới nhũ thịt mềm mại, lòng bàn tay tinh tế xoa nắn.
Kỷ Viêm ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt phiếm tia máu, Giang Miểu cắn môi, gục đầu bên tai anh, trách mắng, "Đang ở trong đội phòng cháy mà anh cũng dám.."
Đội trưởng Kỷ nhướng mày, tỏ vẻ không hề áp lực.
Anh không nhanh không chậm vén quần áo cô lên, ghé đầu tới, đầu lưỡi khẽ liếm thịt mềm bị anh niết hồng, một ngụm ngậm lấy tiểu thịt viên hồng nhạt, điên cuồng cuốn hút.
Giang Miểu dần dần chịu không nổi kích thích này, mềm giọng hừ nhẹ.
Kỷ Viêm ăn được món ngon cảm thấy mỹ mãn, liếm liếm môi, cười bỉ ổi, "Làm với bà xã, ai dám quản anh.."
Giang Miểu nghe anh gọi thế rất vui vẻ, nhưng trên mặt vẫn làm bộ ngạo kiều, "Ai đồng ý gả cho anh?"
Kỷ Viêm cắn chóp mũi cô, thấp giọng hỏi: "Vừa rồi trên sổ đăng kí viết gì?"
Giang Miểu đỏ mặt, khí thế yếu đi một nửa, "Người nhà."
Kỷ Viêm thực hiện được ý đồ mỉm cười, cúi đầu nhìn chằm chằm đầu vú dính đầy nước miếng, còn đẹp hơn hoa hồng trong sương sớm.
Tay chậm rãi kéo quần lót nhỏ xuống, nghiêng đầu ngậm thùy tai cô, vừa cắn vừa nhay, thổi gió bên tai, "Kiên nhẫn một chút.."
Giang Miểu mơ màng hồ đồ bị lột sạch quần lót, hai tay ôm cổ anh, bàn tay thô ráp ấm áp xoa bóp mông thịt, lực độ khá nặng, khiến nơi đó đầy dấu tay đỏ trắng đan xen.
Cô nũng nịu thở gấp, "Chịu đựng cái gì.. Ừm.."
Kỷ Viêm hôn cô, đầu lưỡi vừa tiến vào đã bắt đầu càn quét, bá đạo làm rối loạn hô hấp của cô, còn câu lấy cái lưỡi nhỏ mềm, ôn nhu trằn trọc.
Anh ôm chặt cô, đôi mắt đen láy tràn ngập dục vọng.
"Nơi này cách âm không tốt, em ghé sát vào anh nhé, chỉ có thể rên cho mình anh nghe.."
Sau đó, anh ôm cô ngồi lên đùi, đầu ngón tay khô ráo chậm rãi sờ nơi giữa hai chân cô, miệng huyệt đã chảy đầy mật dịch trơn trượt.
Kỷ Viêm khàn khàn, "Miểu Miểu cũng muốn, đúng không?"
Giang Miểu rũ mắt, gương mặt hồng rực, nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, ngoan như mèo nhỏ.
Kỷ Viêm cười vui vẻ, hôn lên mắt cô, ôm cô xoay người, đặt lên giường, dùng một tay tách hai chân trắng trẻo ra.
Nương theo ánh đèn vàng cam, nhìn thấy miệng huyệt phấn nộn lúc đóng lúc mở, phun ra chất lỏng trong suốt.
Đội trưởng Kỷ cảm thấy hơi khát, cúi đầu vùi vào nơi ướt đẫm.
"Kỷ Viêm.."

⬅ Trước Tiếp ➡