Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 175
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Miểu gắt gao ôm anh, thể xác và tinh thần như ngâm trong nước ấm, cô nhón chân, cắn một cái lên cằm anh, đội trưởng Kỷ cười tủm tỉm hưởng thụ phương thức tán tỉnh độc đáo tán của bé cưng.
Giang Miểu vừa lòng in lên một nụ hôn nhợt nhạt, ánh mắt mềm mại nhìn anh, khuôn mặt nhỏ hồng lên.
"Bây giờ hôn em, em sẽ tha thứ cho anh."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Bầu trời giăng đầy mây đen, giống như xếp chồng từng viên ngói lên nhau, che khuất mọi ánh sáng, tuyết lớn vẫn liên tục rơi.
Bông tuyết trong suốt rơi xuống chóp mũi cô, dán lên đôi môi lạnh tới trắng bệch.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Kỷ Viêm nhẹ nhàng hôn lên, lạnh lẽo, mềm mại.
Nụ hôn lướt qua, hai người đối diện, thẹn thùng cười.
Đội trưởng Kỷ ôm chặt cô, cúi đầu muốn làm nụ hôn sâu thêm, ai ngờ tiếng huýt sáo trêu chọc vang lên.
Giang Miểu bị dọa nhảy dựng, vùi mặt vào trước ngực anh, đội trưởng Kỷ khó chịu nhìn qua, là đám nhóc con vừa rồi còn than mệt, lại dám tạo phản trốn trong xe cứu hỏa xem trò hay.
Giang Mục đi đầu gân cổ lên rống, "Đội trưởng Kỷ, cố lên a!"
Những người khác cũng phụ họa theo, đồng thanh hô rung trời, "Đội trưởng Kỷ đừng lúng túng, bánh bao màn thầu, lại đến một thúng."
"Đội trưởng Kỷ, chúng em không nhìn thấy gì cả, anh tiếp tục, đừng quan tâm chúng em!"
Giang Miểu da mặt mỏng, thẹn thùng, hận không thể đào một cái lỗ chui xuống.
Đội trưởng Kỷ xụ mặt, ác ý dùng lời nói che đậy ngượng ngùng.
"Nhàn lắm phải không? Không mệt đúng không? Một đám ngứa da đúng không?"
"Không có việc gì thì đến sân thể dục chạy 10 vòng."
"Đừng đừng đừng."
Đại ma vương phát uy, ai dám trêu chọc.
Giang Mục nhanh chóng giải tán đám người, miễn cho Kỷ Viêm thẹn quá hóa giận, mở ra hình thức huấn luyện địa ngục.
"Chúng tôi lập tức biến mất, không quấy rầy chuyện tốt của anh nữa."
Năng lực hành động của quân nhân không cần hoài nghi, vài giây ngắn ngủn, đến cái bóng cũng không còn.
Người đã đi hết, nhưng cô gái nhỏ trong lòng ngực cũng đã hao sạch dũng khí, nhẹ nhàng lùi lại, ngẩng đầu, nhẹ giọng nói: "Ừm.. Em đi về trước.."
"Muộn rồi."
Người đánh mất thật vất vả mới tìm lại được, đội trưởng Kỷ sao có thể sảng khoái thả người, trấn an sờ đầu cô, "Đêm nay ở đây đi."
Giang Miểu sửng sốt, "Trong đội phòng cháy á?"
Kỷ Viêm cười nhẹ, "Ừ."
Mười phút sau, Giang Miểu theo Kỷ Viêm đi vào khu ký túc xá, tới phòng chuyên môn dành cho người nhà đội phòng cháy tới thăm người thân.
Không gian trong phòng không lớn, nhưng rất sạch sẽ, bày trí giản dị, giường đơn, có máy sưởi, toilet, và một số đồ đơn giản của phụ nữ.
Giang Miểu đứng ngây ngốc dưới dòng nước ấm, hơi nước lượn lờ, sao cô cứ cảm thấy đêm nay có chút không chân thật, giống như ảo giác trong giấc mơ của cô vậy.
Cô hốt hoảng tắm rửa xong, không có quần áo mới để thay, tạm thời mặc quần áo của anh, áo phông to rộng rủ xuống, vạt áo vừa vặn che hết phần mông trắng nõn.
Cô dùng máy sấy làm khô tóc, trước gương đột nhiên xuất hiện hình ảnh của Kỷ Viêm, Giang Miểu vừa định xoay người, Kỷ Viêm đè cô lại, ý bảo đừng lộn xộn.

⬅ Trước Tiếp ➡