Giang Miểu lải nhải, "Anh tới tìm em, một câu cũng không nói liền đi, anh cố ý khiến em khó chịu, sao anh có thể khinh dễ em như vậy.."
"Anh cái gì cũng giấu trong lòng không nói, làm em giống đứa ngốc đoán tới đoán lui suy nghĩ của anh, anh một hai phải muốn em gả cho người khác, mới nguyện ý mở rộng cửa lòng với em?"
Miệng nói, càng nghĩ càng tức, từng quyền từng quyền đánh vào ngực anh, đội trưởng Kỷ mới tìm được đường sống trong chỗ chết trở về, lúc này rất dễ tính, cô đánh càng tàn nhẫn, anh ngược lại còn không biết xấu hổ cười vui vẻ.
Giang Miểu bực mình, "Anh còn cười!"
Kỷ Viêm cười vô lại, mặt dày mày dạn ôm cô, Giang Miểu ngượng ngùng xoắn xít muốn tránh, nhưng lực lượng cách nhau quá xa, thân thể nhỏ xinh bị người đàn ông cường tráng vây trong ngực.
Cô gái nhỏ nổi tính tình, quay mặt không thèm nhìn anh, "Anh buông em ra."
"Không muốn nhìn anh?"
"Không muốn."
Kỷ Viêm hơi khom lưng, hôn lên gương mặt lạnh lẽo của Giang Miểu, "Nói không muốn anh, lại đứng đây lòng nóng như lửa đốt chờ anh.."
Giang Miểu bị lần này nụ hôn làm nóng mặt, "Em đó là.. Em hồ đồ.. Nhất thời hồ đồ.."
Kỷ Viêm thấp giọng gọi cô, ánh mắt ôn nhu như nước.
"Anh nhớ em, muốn mỗi ngày được nhìn thấy em, muốn cất em vào túi, giấu đi không cho người khác thấy."
Nói cho cùng, Giang Miểu tuổi vẫn còn nhỏ, không thắng nổi những lời nói nóng bỏng quá mức ngọt ngào, nhưng trong lòng vẫn còn phiền não, nhất thời không biết đáp lại thế nào, nghiêng mặt không nhìn anh.
Kỷ Viêm nhận thấy cảm xúc của cô hạ xuống, bóp bóp chóp mũi cô, "Làm sao vậy?"
Giang Miểu rũ mắt, trầm mặc vài giây, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện của dì, anh muốn lừa em cả đời?"
Kỷ Viêm sửng sốt, nhìn ánh mắt trốn tránh của cô, nghĩ, có lẽ cô đến chỉ vì cảm kích.
Anh không trực tiếp trả lời vấn đề của cô, chỉ nói: "Không muốn làm em khó xử, nhưng lại vẫn luôn làm em khổ sở, anh rõ ràng đã làm sai rồi."
Kỳ quái, mặc dù anh nói rất khó hiểu, nhưng cô vẫn có thể hoàn toàn nghe hiểu ý anh.
Có lẽ, anh đã quen gánh hết tất cả tội nghiệt trên lưng, nhưng ít ra anh hi vọng, cô có thể vĩnh viễn mỉm cười đứng dưới ánh mặt trời, không dính nhiễm bụi trần.
Trong lòng Giang Miểu vẫn khó chịu, nước mắt "Xoạch" một cái rơi xuống.
Kỷ Viêm cúi đầu hôn lên những giọt nước mắt trênmặt cô, lại hôn lên lông mi ướt át.
"Anh thừa nhận, phương thức yêu của anh có vấn đề, nhưng ước nguyện ban đầu của anh chính là cố giành hết mọi khả năng bảo vệ em thật tốt, nếu vì vậy làm em tổn thương, anh xin lỗi."
Giang Miểu ngẩng đầu nhìn anh, bông tuyết trắng tinh dừng trên mái tóc anh, gương mặt anh khí bức người, đôi mắt đen nhánh sáng ngời, mỗi một câu nói, đều giống như tuyên thệ dưới quốc kỳ hạ, kiên định mà chân thành.
Kỷ Viêm khàn giọng hỏi: "Em nói, người hết thuốc chữa như anh, còn cơ hội chăm sóc em không?"
Cô gái nhỏ hút cái mũi, giọng mũi đáng yêu, "Vậy.. Về sau có chuyện gì cũng không được gạt em."
"Được, anh đồng ý."
"Không thể lại tùy tiện nói chia tay."
"Trừ phi anh chết, nếu không anh tuyệt đối sẽ không lại chia tay em."
Giang Miểu nghe xong liền nóng nảy, ngẩng đầu trừng anh, "Cũng không cho phép anh chết!"
Kỷ Viêm thấp giọng cười, "Mệnh anh cứng lắm, không chết dễ như vậy."