Kỷ Viêm hận không thể đập tên này một cái, "Đừng gào, đau đầu."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Lộc Bạch bị dọa đến thiếu chút nữa trụy tim, thấy anh tỉnh lại, mới nhẹ nhàng thở ra.
"Mày yên lặng chút, để đội trưởng Kỷ nghỉ ngơi."
Kỷ Viêm trầm giọng hỏi: "Hiện trường thế nào?"
"Đám cháy đã được khống chế được, chi đội phòng cháy khu Giang Bắc Giang Nam ở lại, làm công tác kết thúc."
Kỷ Viêm nghe vậy cũng yên lòng, trận hỏa hoạn hôm nay, thời gian dập lửa và thời gian cứu hộ tổng cộng kéo dài 7,8 tiếng đồng hồ, hao phí vô số nhân lực vật lực, nhưng cũng may đã giải quyết thuận lợi.
Xe chạy về đội phòng cháy, Kỷ Viêm rất mệt mỏi, một đường ngủ thiếp đi.
Sắp đến cổng đội phòng cháy, Giang Mục vô tình nhìn ra ngoài, còn tưởng mình hoa mắt, không xác định nhìn thêm vài lần.
"Đội trưởng Kỷ, kia không phải.."
Kỷ Viêm chậm rãi tỉnh, thấy Giang Mục muốn nói lại thôi, anh chống người dậy, hai người bên cạnh thấy thế vội vàng đỡ anh.
Sau đó, xuyên thấu cửa sổ xe, Kỷ Viêm nhìn thấy phía xa có một bóng người nhỏ nhỏ ngồi xổm trên mặt đất, tuyết bay đầy trời, gió lạnh gào thét, cô gái đó không đội mũ, cả người đông lạnh cuộn tròn thành một đoàn.
"Dừng xe."
Kỷ Viêm tự rút kim tiêm, áo khoác cũng không thèm mặc, lo lắng xuống xe.
Giang Miểu đã ngồi bên ngoài cổng đội phòng cháy được vài tiếng, tay chân đông lạnh đến chết lặng, cả người phủ tuyết như người tuyết.
Người đứng gác cảm thấy không đành lòng, đã ra khuyên vài lần, nhưng Giang Miểu hạ quyết tâm, hôm nay bất luận thế nào cũng sẽ ở đây chờ anh.
Giang Miểu ngồi xổm trên mặt đất, hai tay cứng đờ ôm chân, lỗ tai bị gió lạnh làm đỏ bừng, mất đi cảm giác.
Tiếng bước chân dồn dập từ xa tới, cô vừa ngẩng đầu, người đàn ông tâm tâm niệm niệm cả một đêm đang đội gió tuyết chạy tới bên cô.
Chân Giang Miểu đông cứng, mất rất nhiều lực mới đứng dậy được.
Kỷ Viêm tức giận, nhưng vẫn rất đau lòng, ai ngờ còn chưa kịp giáo huấn, cô gái nhỏ hai bước chạy tới, đâm mạnh vào lòng anh, dùng sức ôm chặt.
Cổ họng cô nghẹn lại, nói không nên lời, nước mắt như vỡ đê trào ra.
Cả người Giang Miểu rất lạnh, giống như chạm vào băng, không biết đã đợi ở đây bao lâu.
Kỷ Viêm thở dài, bàn tay to dính đầy bụi bẩn khẽ vuốt đầu cô, muốn dùng nhiệt độ cơ thể mình hòa tan băng giá trên người Giang Miểu.
"Miểu Miểu.."
Giang Miểu vùi đầu trước ngực anh, khóc nấc lên, "Em cho rằng anh đã chết.. Ô ô.. Em cho rằng sẽ không còn được gặp lại anh.."
"Anh rất tốt, không khóc."
Kỷ Viêm thấp giọng dỗ cô, "Vì em, anh cũng không dám chết."
"Hả?"
Giang Miểu ngẩng đầu lên, đôi mắt ngập nước mơ hồ, nhìn chằm chằm khuôn mặt lấm lem bụi đất của anh.
Kỷ Viêm mỉm cười, ánh mắt ôn nhu, "Chết rồi, sợ em gả cho người khác."
Giang Miểu ngẩn người, lời này không biết chạm tới dây thần kinh mẫn cảm nào, Giang Miểu hung hăng nện một quyền trên ngực anh, đội trưởng Kỷ tự nhiên bị đánh, thấy cô gái nhỏ vừa rồi còn đẫm lệ giờ lại tức giận trừng anh.
"Kỷ Viêm, anh chính là đồ đáng ghét!"