Lộc Bạch cắn răng nâng cái tủ đang đè nặng trên người người đó, Giang Mục phối hợp kéo người kia ra, nhưng vừa lui về phía sau, chân dẫm phải một cây gỗ bị đốt cháy đen, "Kẽo kẹt" một tiếng, tủ gỗ phía sau bắt đầu lung lay.
Cậu ta quay đầu lại, quái vật đen tuyền khổng lồ phía sau nhào tới, Giang Mục không kịp tránh, nhưng cảm giác đau đớn kịch liệt lại không xuất hiện. Hóa ra Kỷ Viêm đã tới kịp, tủ gỗ nặng nề đè lên lưng anh, anh kêu lên một tiếng, mặt trắng bệch.
Giang Mục ngẩn người, "Đội trưởng Kỷ.."
Kỷ Viêm cắn răng, "Nhanh lên."
Giang Mục tỉnh táo lại, lôi người ra khỏi phạm vi nguy hiểm, nhân viên nâng cáng chạy tới tiếp ứng, nhanh chóng đưa người đó ra ngoài.
Lộc Bạch thả cái tủ nặng ngàn cân trong tay ra, hai tay vừa được giải thoát, thở ra một hơi, bên này Kỷ Viêm chịu hết nổi, chân sau quỳ xuống, suýt nữa gục trên mặt đất.
"Oanh" một tiếng, bên kia xưởng lại bốc cháy lên ngọn lửa hừng hực.
Phần lưng rắn chắc như bị đặt trên dàn thiêu, so với đau đớn, càng tuyệt vọng hơn là mặt nạ phòng độc đã hỏng, không khí tràn đầy khói bụi và mùi của các chất hoá học dần khiến anh mất ý thức.
Giang Mục thấy anh đau đớn nhắm mắt, sợ tới mức ngây ngốc, không nghĩ được gì.
"Hai người đi trước."
Đây là câu nói cuối cùng trước khi ý thức của anh mất hết, sau đó, bên tai là vang lên tiếng kêu gọi dồn dập của Giang Mục và Lộc Bạch.
Trước mắt là khói đen dày đặc toả ra từ đám cháy, những khối thi thể bị đốt trụi.
Kỷ Viêm nhìn thấy thi thể của ba, ông ấy ngã vào ngọn lửa cháy hừng hực, bị thiêu đền không còn sót gì.
"Kỷ Viêm."
Giọng nữ hoảng hốt, vừa ngọt vừa mềm.
Trước mắt xuất hiện một bóng người mơ hồ, mặc áo sơ mi quần yếm đơn giản, cô đến gần anh, con ngươi đen láy hiện ra hình bóng xinh đẹp của cô.
Cô ôm cổ anh, nhón chân, vụng về hôn lên môi anh.
Trong lúc lơ đãng, Kỷ Viêm nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên bọn họ hôn môi.
Giang Miểu ngượng ngùng lại lớn gan, rúc trong lòng anh quậy phá muốn kiểm tra vết thương trên người anh, Kỷ Viêm trúc trắc mà nhiệt liệt hôn môi cô.
Bàn tay mất khống chế, tiến vào trong quần áo, vuốt ve làn da mẫn cảm tinh tế, nghe cô nhỏ giọng xin tha, tốt đẹp giống như một giấc mộng.
Ánh sáng trắng tan hết, bên tai là giọng nói mềm mại ngọt ngào của cô, tựa như phao cứu sinh, lôi anh từ biển địa ngục vô tận ra ngoài.
Ý thức chậm rãi thanh tỉnh, trước mắt là khuôn mặt đầy nước mắt nước mũi của Giang Mục.
"Đội trưởng Kỷ, rốt cuộc anh cũng tỉnh.. Ô a.."
Giang Mục lo lắng căng thẳng hồi lâu, rốt cuộc có thể khóc lên, bàn tay lung tung chà lau.
Kỷ Viêm nhìn quanh bốn phía, mình đang nằm trên xe cứu hỏa, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, bên cạnh còn một đám người dưới trướng vây quanh, nhân viên y tế bị đẩy ra sau.
Anh thăm dò cựa quậy thử, sau lưng bị lửa đốt bỏng rát, anh nhăn mi, đau cũng không rên một tiếng.
Kỷ Viêm nhìn Giang Mục, giọng khàn khàn, "Khóc cái gì, không có tiền đồ."
Giang Mục thật sự sợ hãi, đi theo Kỷ Viêm lâu như vậy, lần đầu tiên thấy anh hôn mê, trong 2 tiếng vừa rồi, cậu ta thậm chí còn viết xong một bài truy điệu..
"Nếu anh mà chết, sao em còn mặt mũi sống tiếp, mạng quèn này của em.."