Giang Miểu sửng sốt một lát, kéo thấp mũ và khăn quàng cổ, chỉ chừa lại cặp mắt trong veo, chăm chú nhìn người đàn ông đang chuyên chú rửa sạch tuyết đọng trên xe.
Kỷ Viêm làm việc rất nghiêm túc, tính cảnh giác rất cao, thanh âm mở cửa nhỏ bé yếu ớt lọt vào tai, anh không nhanh không chậm làm xong chuyện trên tay mới xoay người đi tới chỗ cô bé ngốc.
"Tỉnh rồi? Sao không ngủ thêm một lát?"
Giang Miểu rũ mắt, lông mi mảnh dài nhẹ nhàng chớp, không được tự nhiên khụ một tiếng, "Không ngủ được."
Kỷ Viêm ngừng trước mặt cô, động tác tự nhiên sửa sang lại cái mũ bị lệch, cười nhẹ, "Sao, sợ anh nửa đêm đánh lén?"
Giang Miểu đỏ mặt, cảm thấy người này càng ngày càng lưu manh, trải qua tối hôm qua, hình ảnh người đàn ông chính trực trong lòng cô đã vỡ nát tan tành.
Hiện tại anh không khác gì những tên du côn lưu manh trong phố nhỏ, ngoại trừ lớn lên đẹp trai một chút, ngôn từ cử chỉ quả thực là phong lưu, tà ác.
Kỷ Viêm mặc áo khoác mỏng, mặt và tay đông lạnh đỏ bừng, trên đầu tóc còn dính bông tuyết lạnh lẽo, anh tùy tiện phủi đi, tuyết lại bắn tới gò má trắng nõn của Giang Miểu, anh muốn dùng tay lau sạch, nhưng đầu ngón tay thấm lạnh, Giang Miểu lạnh nhíu mi.
Đội trưởng Kỷ thấy vậy liền thu tay, hai lòng bàn tay dán bên nhau, dùng lực xoa xoa, cẩn thận xem sắc mặt cô.
Kỷ Viêm đè thấp giọng, "Trời sáng hãn đi, hiện tại lái xe không an toàn."
Giang Miểu ngạo mạn giương cằm, không để ý tới mấy lời khuyên bảo, lập tức lên xe.
Ô tô bị tuyết phủ đã được Kỷ Viêm dọn sạch sẽ, cô kéo cửa xe, chưa ngồi ổn, một bàn tay to vươn ra, nhẹ nhàng chế trụ động tác đóng cửa.
Giang Miểu giương mắt, không kiên nhẫn trừng anh, "Còn chuyện gì sao?"
Đội trưởng Kỷ bình tĩnh nhìn cô, ôn hòa mở miệng: "Bây giờ đi cũng được, nhưng về đến nhà thì nhắn tin báo bình an cho anh nhé?"
Giang Miểu dỗi, "Sao tôi phải báo tin cho anh?"
"Anh không yên tâm."
Cô mặt lạnh đối đáp, "Đó là chuyện của anh, tôi không có nghĩa vụ này."
Kỷ Viêm thức thời, trầm mặc không nói tiếp, nhưng mà cửa xe cũng không đóng được.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, nhưng lực lượng cách nhau quá xa, Giang Miểu dùng hết toàn lực, nghẹn đỏ mặt, cánh cửa vẫn không mảy may di chuyển.
Thật lâu sau, Giang Miểu đầu hàng, nói thầm: "Tôi đã sớm xóa sạch phương thức liên lạc của anh."
"Ừ, anh biết."
Hô hấp nóng lên, nắm tay cầm bánh lái nắm thật chặt, Giang Miểu thu hồi tầm mắt không nhìn anh.
Vẻ mặt Kỷ Viêm trầm tĩnh, "Nghe nói sinh viên khoa văn trí nhớ tốt, anh đọc lại số điện thoại một lần, em có thể nhớ không?"
Giang Miểu không hề nghĩ ngợi liền buột miệng thốt ra, "Không cần, tôi đã thuộc lòng."
Đội trưởng Kỷ cười, vô sỉ làm như không nghe thấy, "Cái gì?"
Lời vừa ra khỏi miệng cô liền hối hận, ảo não cắn môi, hận không thể giấu mình vào nền tuyết trắng xóa, thật đúng là mất mặt.
Cô ậm ừ giải thích: "Tôi chỉ là.. Ừm.. Ngẫu nhiên.. Gặp qua không quên."
"À.. Thì ra là như vậy.."
Kỷ Viêm một bộ thì ra là thế, nhưng vẫn trưng ra nụ cười trêu chọc.
Sau đó, anh đột nhiên cúi người tiến vào, nhân lúc Giang Miểu đang chìm trong các loại cảm xúc xấu hổ buồn bực, in một nụ hôn lên trên mũ cô.