Giang Miểu nháy mắt đóng băng, Kỷ Viêm đánh lén thành công nhanh chóng rời đi, phảng phất như màn vừa rồi chỉ là ảo giác của cô vậy.
"Trở về đi, trên đường cẩn thận."
Rõ ràng không hề tiếp xúc da thịt, nhưng nguồn nhiệt ấm áp vẫn xuyên qua da đầu tiến vào cơ thể cô, Giang Miểu không tiền đồ đỏ mặt, nếu không phải bị khăn quàng cổ và mũ bao vây kín mít, phỏng chừng khuôn mặt như táo chín của cô sẽ lộ ra mất.
Cô ra vẻ trấn định đóng cửa xe, khởi động động cơ, cửa sổ xe lại chậm rãi hạ xuống, cô ngẩng đầu nhìn về phía anh.
"Kỷ Viêm."
"Ừ.."
"Tôi đột nhiên nhận ra, anh rất vô lại."
Đội trưởng Kỷ vẻ mặt thâm trầm gật gật đầu, khóe môi còn cong lên mỉm cười, "Việc này phải xem người, anh đối với những người khác không như vậy."
Giang Miểu sửng sốt một giây, ánh mắt chạm đến đáy mắt không che được ý cười của anh, bỗng nhiên nhớ tới lời này do chính mình nói.
Cô buồn bực liếc xéo anh một cái, nhanh nhẹn đóng cửa sổ, xe chuyển hướng, rời khỏi biệt thự, xuyên qua tuyết trắng bóng xe dần biến mất khỏi đường nhỏ.
Kỷ Viêm đứng lặng dưới tàng cây, bông tuyết phiêu tán đọng trên vai thành núi nhỏ.
Anh mở di động, vào WeChat của Giang Miểu, vẫn là avatar chú khủng long, nick name kì quái, nhưng vòng bạn bè lại sạch sẽ như tờ giấy trắng.
Kỳ thật lúc đầu, Kỷ Viêm cũng không biết mình bị xóa, chỉ là ngày nọ theo thường lệ mở WeChat của Giang Miểu ra xem, lại phát hiện vòng bạn bè của cô trống trơn, anh còn cho là di động của mình bị hỏng, thoát ra vào lại mấy lần, nhưng vẫn không được. Nghĩ trăm ngàn cách không ra, Kỷ Viêm chỉ có thể căng da đầu gọi Giang Mục tới, còn tưởng mình hỏi rất có kĩ xảo, "Cái app WeChat ấy.. Cậu có bao giờ gặp tình huống vòng bạn bè của bạn bè biến mất không?"
Khóe miệng Giang Mục run rẩy, cố nén không cười ra tiếng, "Đội trưởng Kỷ, anh bị ai kéo đen rồi?"
Mặt Kỷ Viêm cứng đờ, che miệng khụ hai tiếng, làm bộ không thèm để ý, "Cậu có thể về đội."
Giang Mục khó có khi tóm được lúc lão Kỷ mất mặt, thời khắc quang vinh này sao có thể bỏ qua, cậu ta trưng vẻ mặt của người từng trải ra truyền giáo, "Con gái ấy, vừa cãi nhau liền thích kéo đen, đội trưởng Kỷ anh đừng hoảng hốt, dỗ người là việc em am hiểu nhất, chỉ cần anh mở miệng, khóa giảng dạy của thầy Giang lập tức bắt đầu.. Bảo đảm thuốc đến bệnh khỏi.. A, tao X.."
Giang Mục bị đá một cái, đau nhe răng trợn mắt, "Chuyện gì cũng từ từ nói, đừng động thủ a.. Khụ khụ khụ.. Được được được.. Em lập tức đi.. Lập tức lăn."
Người lăn xa, đội trưởng Kỷ vẻ mặt mất mát cúi đầu nhìn di động, trái tim dường như thiếu đi mất một khối linh kiện quan trọng, hô hấp càng trầm trọng.
Kỷ Viêm không quen nhiều bạn bè của Giang Miểu, WeChat vừa mất, mối liên hệ giữa hai người hoàn toàn mất sạch.
Không bao lâu sau, trời đã sáng, sắc trời âm trầm, tuyết càng rơi càng lớn.
Trên đầu Kỷ Viêm đã xây được một núi tuyết trắng, nhưng anh vẫn không nhúc nhích đứng tại chỗ, ánh mắt dại ra nhìn phương hướng chiếc xe con biến mất.
Kỳ thật, khi nào động tâm với cô, chính Kỷ Viêm cũng không nói rõ được.