Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 162
⬅ Trước Tiếp ➡
Thể lực hai người khác biệt, Giang Miểu bị lăn lộn đến chết đi sống lại, Kỷ Viêm cũng chỉ miễn cưỡng ăn no, Giang Miểu mệt mỏi không nhúc nhích giả chết, hưởng thụ Kỷ Viêm chăm sóc, tinh tế tẩy sạch cơ thể.
Thu dọn xong, đội trưởng Kỷ cũng đã tạm tỉnh rượu, Giang Miểu nằm trên giường ngủ ngon lành, anh đứng bên mép giường nhìn một hồi, lòng ấm áp, nhịn không được khom lưng hôn lên mặt cô.
Ngờ đâu, Giang Miểu đang ngủ ngon lành đột nhiên mở mắt, nhanh nhẹn bọc chăn lăn một vòng sang bên cạnh, cảnh giác nhìn anh.
Kỷ Viêm không biết làm sao, "Sao vậy?"
"Kỷ Viêm." Giọng nữ cứng nhắc.
"Ừm.."
Giang Miểu hít sâu hai lần, lạnh nhạt mở miệng, "Đêm nay chỉ là đêm nay, không cần nghĩ nhiều.."
Kỷ Viêm sửng sốt, nhẹ giọng hỏi lại, "Có ý gì?"
"Chúng ta đều là người trưởng thành, có vài lời, không cần phải nói quá rõ ràng.."
Kỷ Viêm chậm rãi ngồi dậy, nghiêng đầu buồn bực, cô gái nhỏ lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, mà những lời cô nói sao nghe quen tai vậy.
Hình như rất giống với lí do anh thường dùng để từ chối người khác, Kỷ Viêm xoa trán, chỉ biết câm nín cười .
Đúng là luật hoa quả không chừa một ai, loanh quanh một hồi lời này lại trả lại cho chính mình, đúng là báo ứng.
Vốn Kỷ Viêm cũng không hi vọng Giang Miểu sẽ dễ dàng tha thứ cho anh, hơn nữa giữa bọn họ còn nhiều vấn đề chưa giải quyết. Cho dù thực sự làm hòa, tai họa ngầm vẫn còn, anh hiểu rõ điều này, cũng không nóng vội.
"Em mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi sớm một chút."
Nói xong, anh xoay người, định mở cửa phòng, tay đang đặt lên chốt cửa, Giang Miểu lại gọi anh.
Cô nghiêm túc hỏi anh, "Tôi muốn biết, nguyên nhân chân chính khiến chúng ta chia tay là gì?"
Kỷ Viêm trầm mặc một lát, thấp giọng trả lời, "Tới lúc thích hợp, anh sẽ nói cho em biết."
Giang Miểu hiển nhiên không hài lòng, anh coi cô là con nít sao, cho là có thể lừa dối dễ dàng như vậy?
"Vậy khi nào thích hợp chúng ta bàn lại."
Cô gằn từng chữ: "Nếu vĩnh viễn không thích hợp, vậy vĩnh viễn không cần gặp lại."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Ngày hôm sau, tuyết lớn bay tán loạn dần dần giảm bớt, chỉ còn những bông tuyết nhỏ thỉnh thoảng rơi xuống như trong phim.
Giang Miểu một đêm không ngủ, trong phòng toàn là mùi hương sau cuộc yêu, cô nhắm mắt, trong đầu quanh quẩn là gương mặt quá mức anh tuấn, bên tai là tiếng thở dốc trầm thấp, khiến tim cô gia tốc, không buồn ngủ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trời chưa sáng rõ cô liền rời giường, mở đèn ngủ, ánh sáng ấm áp tỏa ra, cũng may nơi này không cúp điện lâu, không cần lo đi linh tinh bị va chạm.
Giang Miểu mặc quần áo, ra khỏi phòng, cửa phòng đối diện đóng chặt, cô âm thầm thở ra, trải qua một đêm dâm mĩ, cô thật sự không biết nên đối mặt với anh thế nào.
Ngoài phòng cực kỳ an tĩnh, cô nhẹ nhàng, khom lưng rón ra rón rén đi tới cửa nhà.
Ai ngờ vừa mở cửa, lại nhìn thấy đèn pha của xe con đỗ dưới cây ăn quả vẫn sáng, thân hình đĩnh bạt cao ngất của Kỷ Viêm đứng tựa trước xe.

⬅ Trước Tiếp ➡