Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 161
⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Miểu cố cứng miệng, "Không.."
Kỷ Viêm thích dáng vẻ cô trong ngoài bất nhất, thẳng lưng đẩy vật đang sưng to vào, tiểu huyệt vừa trải qua cao trào vẫn còn dư âm, dâm thủy nóng bỏng tràn ra, anh thoải mái than, "Bên trong thật ấm.."
Anh vươn tay sờ cánh môi mềm mại, hơi thở còn vương mùi thơm của rượu, "Nơi này cũng rất mềm.."
Giang Miểu đỏ mặt nghe anh nói lời thô tục, ngượng ngùng không dám nhìn anh.
Kỷ Viêm lại ôm cô đến bên cửa sổ, trời vẫn đổ tuyết lớn, màu trắng tinh khôi bao trùm vạn vật.
Giang Miểu bị Kỷ Viêm ấn trên tường, hơi lạnh từ bức tường tiến vào da thịt, làn da Giang Miểu trắng như tuyết, tựa như đang khoác một bộ váy cưới trắng tinh, mịn như ngọc, đẹp không tả nổi.
Ánh mắt Kỷ Viêm càng sâu, cọ nhẹ lên người cô, "Kể chuyện cho em nghe, hửm?"
Giang Miểu bẹp miệng, nào có hứng thú nghe Kỷ Viêm nói nhăng nói cuội, buồn bực đẩy anh ra, "Anh đừng nổi điên.."
Hai tay nâng mông cô lên, côn thịt thô bạo cắm từ dưới lên.
"Ngày xửa ngày xưa, có một chú thỏ trắng nhỏ.."
Giọng Kỷ Viêm trầm bổng, tốc độ phía dưới càng nhanh hơn, "Cô không mặc quần áo ra cửa.."
Giang Miểu cũng nhận thấy anh phấn khích lạ thường, sợ hãi đấm thật mạnh vào vai anh, "Tôi không muốn nghe.."
Kỷ Viêm cường thế bắt lấy tay nhỏ đang khua khoắng loạn xạ, nghiêng đầu ngậm thùy tai xinh xắn, thanh âm như trót vào tai, "Trên đường gặp một con chó sói đang đói, sau đó.."
Giang Miểu quay đầu trốn anh, tiểu huyệt kiều nộn sắp bị Kỷ Viêm đâm hỏng rồi.
"Kỷ Viêm.. Anh.."
Kỷ Viêm bỗng trầm giọng, "Gọi chú!"
Giang Miểu ngốc rồi, nhìn chằm chằm Kỷ Viêm thô bạo không kiềm chế trước mặt, nhất thời không phản ứng.
Kỷ Viêm đã cắm tới đỏ mắt, hai quả trứng dùng sức đánh lên mông cô, thanh âm kia, thật sự dâm mĩ, khiến người nghe mặt đỏ tai hồng.
"Ah.."
Giang Miểu ủy khuất, "Đau quá.."
Kỷ Viêm thấp giọng dỗ, "Miểu Miểu, gọi đi.."
Giang Miểu ngượng ngùng không muốn nghe theo, nhưng anh giống như nổi cơn điên, tùy tiện ra vào cơ thể cô, thân hình nhỏ gầy nhận lấy những trận bạo kích càng ngày càng nặng, cô nước mắt lưng tròng nhìn anh, băng hỏa quấn quanh, vừa đau vừa sảng.
"Chú.." Cô nghẹn ngào kêu lên.
Động tác Kỷ Viêm ngừng một giây, thứ chôn trong cơ thể cô lại lớn thêm một vòng, anh liếm môi cô, dụ dỗ, "Chú nào?"
Giang Miểu hoàn toàn vứt bỏ lý trí, "Chú Kỷ Viêm.."
Đội trưởng Kỷ ngẩng đầu cười, đạt được ý nguyện, liền mạnh mẽ bắn ra.
Anh dùng sức đè vai Giang Miểu lại, không ngừng nghỉ cắm vào mấy trăm cái, Giang Miểu nhỏ giọng khóc lóc, Kỷ Viêm cúi đầu lấp kín cái miệng nhỏ, bắt đầu làm trận cuối.
Giang Miểu đã sớm kiệt sức, cao trào lại tới, nhục huyệt mạnh mẽ co rút, dịch thể nóng bỏng cũng không ngừng tuôn ra, chất lỏng chảy xuống từ chỗ giao hợp làm người Kỷ Viêm ướt nhẹp.
Cùng lúc đó, Kỷ Viêm đột nhiên rút hung khí ra, chôn đầu vào vai cô, nhẫn nại gầm nhẹ, tinh dịch tanh nồng, nóng bỏng, sền sệt phun lên người Giang Miểu, cả căn phòng toàn mùi của anh.
Đội trưởng Kỷ sau khi ăn no tìm về chút lí trí, ngón cái thô ráp lướt qua mặt cô, kể nốt câu chuyện.
"Sau đó.. Thỏ trắng nhỏ bị sói đói gặm đến xương cốt không còn.. Nuốt sạch vào bụng.."

⬅ Trước Tiếp ➡