Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 160
⬅ Trước Tiếp ➡
Hai người đồng thời sửng sốt, đội trưởng Kỷ bị thịt non tinh tế bao vây chặt chẽ, cả người thoải mái, tầng tầng nếp uốn bị dương vật thô dài nghiền áp, hai bên quấn nhau kín kẽ, khoái cảm lan khắp cơ thể.
Anh giữ nguyên tư thế này vài giây, chờ cô miễn cưỡng thích ứng, Kỷ Viêm vòng tay, kéo tay cô ôm lấy cổ mình, cô gái nhỏ không rõ nguyên do, ngoan ngoãn làm theo.
Sau đó, anh một tay ôm lấy eo cô, đột nhiên bế người lên không trung, thân thể nhỏ xinh trong lòng anh giơ lên lại hạ xuống, tiểu huyệt hoàn toàn nuốt hết lửa nóng, tiếng nước dâm đãng liên tiếp không ngớt.
Tư thế này khiến cô đặc biệt không có cảm giác an toàn, cô căng thẳng dán bên tai anh, "Ừm.. Để tôi xuống dưới.."
Đội trưởng Kỷ cảm thấy mỹ mãn liếm môi, lòng bàn tay nâng mông thịt căng tròn, thong thả xoa nắn, mông thịt mềm mại ở trong tay anh giống như đồi núi, rất nhanh đã xoa ra dấu vết.
Anh híp mắt hưởng thụ cảm giác sảng khoái khi bị thịt non hút chặt, nghiêng đầu tìm cái miệng nhỏ, hạ giọng như lưu manh, "Tư thế này rất tốt, yên tĩnh.."
Giang Miểu tức giận, đánh vai anh, mắng, "Không làm.. Càng yên tĩnh.."
Kỷ Viêm cười sủng nịch, hai tay nâng cô, tùy ý đi lại trong phòng, nhẹ nhàng nâng cô lên cao, lại tàn nhẫn hạ xuống cho tới khi chạm cổng, gân xanh trên côn thịt ướt đẫm, đường đi nhỏ hẹp bị bạo lực nới rộng.
Giang Miểu ôm cổ anh, liều mạng bò lên trên, cau mày nhỏ giọng hô "Đau", nhưng thanh âm nhỏ bé yếu ớt sao có thể đánh thức Kỷ Viêm đang ăn mặn, thậm chí còn không át nổi tiếng nước đỏ mặt. Kỷ Viêm đổi góc độ, tinh tế đâm vào mỗi một tấc thịt trong mẫn cảm, một nặng một nhẹ, thong thả và nhanh nhẹn.
Giang Miểu chưa từng chịu đựng kích thích nào thế này, không kiên trì nổi vài phút, tứ chi nhũn ra, nũng nịu ghé vào vai anh, hai đùi bị Kỷ Viêm tách ra, cả người phó mặc cho anh điều khiển, tiếng thở dốc nặng nề nho nhỏ vang lên.
Cánh tay rắn chắc của đội trưởng Kỷ vắt trên đôi chân trắng nõn, dùng lực nâng lên, cắm càng sâu càng tàn nhẫn, lửa dục trong người cũng không hề giảm bớt.
Kỷ Viêm ôm cô đi vài bước, đặt cô lên bàn gỗ, hung khí bị rút ra hơn phân nửa, Giang Miểu không quen kẹp lại, ngứa ngáy hừ hừ hai tiếng, anh đột nhiên cắm vào tới cuối.
Cả người Giang Miểu cong lên, tiếng rên chưa kịp thoát khỏi miệng, đội trưởng Kỷ một tay chống lên bàn, một tay bóp chặt eo cô, nhanh chuẩn tàn nhẫn tấn công tiểu huyệt, bàn gỗ bị đâm đến phát ra tiếng "Chi chi".
"Anh nhẹ một chút.. Ừm ah.. Bà ngoại sẽ nghe thấy.."
Giang Miểu sợ hãi, âm cuối còn kèm giọng mũi nức nở.
Kỷ Viêm ngoài miệng cười, "Muốn anh nhẹ còn cắn không bỏ.."
Giang Miểu cắn môi, "Tôi nào có.."
Đội trưởng Kỷ cúi đầu cắn quả anh đào đỏ thắm trước ngực cô, lòng bàn tay xoa mật đào khác, tiếng hít thở của Giang Miểu loạn nhịp, Kỷ Viêm lại đột nhiên ngồi dậy, vòng eo tinh tráng như nhận được kích thích gì đó, tần suất va chạm lúc này vừa hung ác vừa mất khống chế.
Cô hoàn toàn theo không kịp tiết tấu của anh, yên lặng hưởng thụ khoái cảm chồng chất lan tỏa khắp người, trong đầu chỉ còn một mảnh trắng xóa.
Giang Miểu không chịu nổi cuộc tấn công mãnh liệt, không tiền đồ cao trào, chôn đầu vào ngực anh, suy yếu thở dốc.
"Thoải mái không?

⬅ Trước Tiếp ➡