Hốc mắt Kỷ Viêm đỏ hồng, vằn lên tia máu, cúi đầu, trao cho cô một nụ hôn sâu cuồng nhiệt, hoàn toàn không cho cô thời gian thở dốc.
Giang Miểu tay chân vô lực, mềm nhũn mặc anh gặm cắn, suy nghĩ phiêu tán, đến lúc cảm nhận được thân dưới lạnh lẽo, cô mới phát hiện quần ngủ bị lột ra rồi, chỉ còn một chiếc quần lót có cũng như không.
Kỷ Viêm cũng thả ra con quái vật khổng lồ kiêu ngạo của mình, quái vật trướng đau, nhiệt tình công phá, tiểu huyệt vừa qua cao trào mềm mại như mật đào, chọc vào toàn nước.
Kỷ Viêm đỡ côn thịt, không nhanh không chậm khiêu khích cô, lưu manh nói.
"Muốn?"
Chút cốt khí vừa tìm về còn chưa kip triển khai, Kỷ Viêm đã nóng vội chen phần đầu vào, Giang Miểu cứng đờ, co người lại, tàn nhẫn đẩy anh ra, sợ anh sẽ làm ra mấy chuyện không cần mặt mũi.
Giang Miểu sợ hãi nhìn về phía cầu thang, lại nhìn thân thể trần như nhộng của mình, Kỷ Viêm bên cạnh còn đang phun khí nóng, cô biết đêm nay mình trốn không thoát..
"Không muốn ở chỗ này.." Cô mềm mại nói.
Đội trưởng Kỷ vừa lòng cười nhẹ, một tay túm hết đống quần áo bừa bãi trên bàn ăn, một tay dễ dàng bế cô cô, dùng tư thế dâm mĩ đi về phòng ngủ.
Kỷ Viêm thực hiện được ý đồ cười rất vui vẻ, "Đổi chỗ, anh kể chuyện cổ tích cho em cả đêm."
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Trong phòng ngủ ấm áp như mùa xuân, ngoài cửa sổ mưa tuyết đầy trời, gió lạnh điên cuồng gào thét.
Giang Miểu gần như trần trụi được Kỷ Viêm đặt lên giường, hai chân trắng nõn quấn lấy vòng eo tinh tráng, anh cúi người đè xuống, côn thịt nóng như lửa thuận thế lướt qua miệng huyệt ướt đẫm, Giang Miểu thở gấp, bấm tay cắn răng, kìm chế tiếng rên rỉ trực trào khỏi cổ họng, một tay nắm chặt ga giường, khẩn trương, còn có chút kích thích.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Kỷ Viêm ôn nhu vuốt ve khuôn mặt cô, "Lạnh không?"
Giang Miểu thong thả lắc đầu.
"Ôm chặt anh, được không?"
Giang Miểu không động, nghiến răng nói, "Không được."
Kỷ Viêm thấp giọng cười, lại hôn lên chóp mũi cô, thuận tiện lôi ngón tay cô đang cắn ra, ngậm vào miệng mình, khoang miệng ướt nóng hút chặt.
Đầu lưỡi linh hoạt đảo quanh ngón tay, sắc tình liếm láp, anh ăn rất chuyên chú, Giang Miểu không chịu nổi kích thích như vậy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, vặn vẹo muốn tránh.
Kỷ Viêm đỏ mắt nhìn chằm chằm cô bé quàng khăn đỏ trắng trẻo trên giường, dục vọng cuồng nhiệt kêu gào, lần theo lòng bàn tay hôn lên đầu vai cô, gặm cắn xương quai xanh, để lại những quả dâu tây đỏ mọng.
Hạ thân cứng ngắc chống ngay cạnh miệng huyệt ướt đẫm, một tay hơi nâng mông cô lên, cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô.
"Miểu Miểu.."
Giang Miểu đụng phải con ngươi vằn tơ máu, mọi lời nói bị nuốt mất trong cổ họng, sau đó, trực tiếp hét lên, "-- a", cô hoảng loạn che miệng lại, đột nhiên bị cắm đến tận cửa tử cung mềm mại, tiểu huyệt vừa tê vừa trướng, cảm giác đau đớn giống như cái đêm phá thân ấy chậm rãi lan tỏa.
Giường gỗ cũ kĩ không chịu nổi va chạm mãnh liệt, phát ra tiếng "Kẽo kẹt", vang vọng trong đêm khuya.