Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 158
⬅ Trước Tiếp ➡
Tầng tầng lớp lớp thịt mềm bên trong liều mạng cắn hút ngón tay anh, cảm giác chặt chẽ mê hồn, đầu ngón tay linh hoạt gian nan xoay vài vòng, nhẹ nhàng vừa kéo vừa cắm, cuốn ra một đống hoa dịch trơn trượt.
"Ướt, tất cả đều là của em." Kỷ Viêm thở gấp.
Anh ôm lấy cơ thể đã xơ lụi của cô, hơi cúi người đè lên người cô, chọn một góc độ thuận tiện để vận động, từ từ đẩy vào lại mạnh mẽ đưa đẩy.
Tiểu huyệt vừa mềm mại, mẫn cảm lại nhiều nước, vừa chạm vào liền phun nước, căn phòng yên lặng vàng lên tiếng nước nhóp nhép.
Yết hầu Kỷ Viêm lăn lăn, thân mật cọ chóp mũi đầy mồ hôi của cô, khàn giọng hỏi: "Như vậy thoải mái không?"
"Ừm.. Không.."
Cả người Giang Miểu vô lực chôn trong ngực anh, theo tiết tấu cọ sát vào khuôn ngực cứng rắn, vành mắt cô hồng hồng nhỏ giọng nức nở.
Sức mạnh hai bên chênh lệch quá lớn, cô căn bản không thể phản kháng, lại không dám phát ra âm thanh kỳ quái sợ đánh thức bà ngoại. Trong lòng ấm ức, lại không dám mạnh mẽ kháng cự.
Nhưng ngay cả như vậy, cô cũng không thể không thừa nhận một sự thật..
Hơi thở của anh, là độc dược trí mạng, chỉ cần chạm vào, cô liền đầu hàng.
Thân thể sẽ không nói dối.
Thân thể của cô khát vọng anh, cực kỳ.
Giang Miểu cắn môi ngâm khẽ hừ, giống như tiếng mèo con kêu, vừa ngọt vừa mềm, Kỷ Viêm đã lâu không thấy cô ngoan ngoãn như vậy.
Lại nhớ ra, đây đều là do hậu quả xấu anh tạo ra, anh cười nhẹ một tiếng, cúi đầu tìm đến cái miệng nhỏ, lấp kín mọi âm thanh của cô đồng thời cắm thêm ngón tay thứ hai.
"Ừm ah.."
Giang Miểu cau mày, nhẫn nhịn cảm giác đau đớn, ngón tay tuy không thô to như dương vật, nhưng thắng ở chỗ đủ linh hoạt, có thể dễ dàng tìm được điểm mẫn cảm của cô, liều mạng động chạm.
Vết chai dày trong lòng bàn tay như một thứ vũ khí sắc bén, phá hủy mọi hàng rào phòng ngự của cô, khiến cô trầm luân.
"Miểu Miểu.."
Kỷ Viêm liếm môi cô, ôn nhu gọi tên cô, từng chữ như chứa sức mạnh to lớn, tùy thời tấn công.
Chỗ sâu nhất trong hoa tâm bị hai ngón tay một sâu một nông thao lộng, khoái cảm cực hạn theo dòng nước không ngừng tuôn ra, toàn bộ cảm quan tập trung tại một điểm.
"Không cần như vậy.."
Cuối cùng Giang Miểu vẫn không nhịn được, nhỏ giọng khóc, "Đau..
Kỷ Viêm nhẫn nại hỏi: "Vậy anh nhẹ một chút?"
Giang Miểu không nói, đầu ngón tay thực sự chậm lại, không còn mãnh liệt trêu chọc, cảm giác sung sướng tê dại cũng dần biến mất. Giang Miểu cuốn lấy cánh tay anh, hổ thẹn khó nói.
"Đừng.."
"Hửm?"
"Đừng dừng..
Đội trưởng Kỷ sửng sốt một giây, không biết xấu hổ cười lớn, "Nghe em hết.."
Lại tăng thêm lực độ, anh nghiễm nhiên quên mấy chữ thương hương tiếc ngọc viết như thế nào. Hai ngón tay thô bạo ra vào, tiếng nước dồn dập, Giang Miểu phát ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa, "Ừm ah a a", cả căn phòng toàn tiếng động làm người mặt đỏ tai hồng.
Cao trào tới, Giang Miểu rùng mình, quên cả thở, nhục huyệt cắn chặt ngón tay anh, điên cuồng co rút, hoa tâm phun ra thật nhiều hoa dịch.
Sau khi cực hạn qua đi, cô kiệt sức, gương mặt nóng bỏng dán vào vòm ngực rắn chắc, miệng nhỏ thở dốc, Kỷ Viêm chậm rãi rút ngón tay ra, bôi nước sốt trong suốt lên môi cô.

⬅ Trước Tiếp ➡