Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 157
⬅ Trước Tiếp ➡
Dần dần, anh càng làm càn, vừa hôn vừa lột áo ngủ của cô.
Thân thể Giang Miểu trắng nõn như trứng gà, sau khi bỏ đi lớp vỏ ngoài, lòng trắng mềm mại oánh nhuận, cắn một ngụm, trơn trượt mềm xốp.
Hơi thở của Kỷ Viêm càng thêm nặng, từng nụ hôn rậm rạp hôn hạ xuống chỗ cổ và trước ngực, gần như phủ kín mọi tấc da thịt lõa lồ của cô.
Giang Miểu bị dọa sợ rồi, tay nhỏ chống lên cánh tay thô tráng của Kỷ Viêm, mềm mại gọi, "Kỷ.. Kỷ Viêm.."
Kỷ Viêm trầm mê trong "trứng gà", đầu lưỡi khẽ liếm xương quai xanh mảnh khảnh, hôn dọc theo cổ thiên nga, trán chạm nhau, hơi thở của anh bao trùm mọi cảm quan của Giang Miểu.
Nóng.
"Miểu Miểu, người em thơm quá."
Giang Miểu đẩy anh ra, lo sợ nhìn cầu thang đen ngòm, chỉ cần nghĩ tới sẽ bị bà ngoại nhìn thấy một màn này, cô không còn mặt mũi gặp bà ngoại nữa.
Giang Miểu run rẩy, "Anh không sợ.. Bà ngoại nghe thấy sao?"
Đội trưởng Kỷ trấn an sờ đầu cô, "Sợ, cho nên em phải ngoan một chút.."
Đáy lòng Giang Miểu bốc lên oán khí, mơ mơ màng màng bị người lột sạch nửa người, nhưng trong đầu cô vẫn còn chút lý trí.
"Chúng ta đã chia tay, không nên làm loại chuyện này."
Kỷ Viêm trầm mặc hai giây, đột nhiên vươn hai tay chống ra sau cô, thân thể cường tráng áp xuống, vây kín Giang Miểu trong lòng, cô bướng bỉnh nghiêng đầu không thèm nhìn anh, Kỷ Viêm khẽ hôn vành tai cô, mùi rượu nồng làm say lòng người.
"Nếu chúng ta làm cái gì đó, có phải chúng ta còn khả năng không?"
Lỗ tai Giang Miểu tê rần, hô hấp run lên, nhưng vẫn cứng rắn nói, "Không thể nào.."
Cô xoay đầu, đôi mắt phiếm ánh nước nhìn thẳng vào anh, "Một chút khả năng cũng không có."
Kỷ Viêm không nói chuyện, bình tĩnh nhìn cô vài giây, cười tự giễu, sau đó lùi lại một chút.
Giang Miểu còn ngây thơ cho rằng lương tâm của anh sống dậy, bỏ qua cho cô, nhưng còn chưa được ba giây, anh đã làm trò trước mặt cô, cởi áo phông trên người, thân thể trần trụi nóng bỏng dán lên, Giang Miểu trở tay không kịp, bị nhiệt độ cơ thể anh hóa lỏng, đến hô hấp cũng không dám.
"A.. Không thể.."
Cô ẩn nhẫn cắn môi, thiếu chút nữa đã kêu to, kinh hoàng trừng mắt Kỷ Viêm nào đó mặt dày vô sỉ mò tay vào quần ngủ của cô, cách một tầng quần lót mỏng như cánh ve, chuẩn xác tìm thấy miệng huyệt hơi ướt.
Bàn tay to phủ lên, thong thả ung dung nhẹ nhàng ma sát, hoa tâm sung huyết no đủ phun đầy hoa dịch lên đầu ngón tay anh.
Giang Miểu bị xoa đến da đầu tê dại, muốn kháng cự, nhưng hai chân đã bị Kỷ Viêm dùng một tay dễ dàng chế trụ, một tay kia tiếp tục nghiệp lớn, đẩy quần lót vướng bận ra, sờ vào cánh hoa co rút, phác hoạ hình dạng mỹ diệu.
Giang Miểu sợ rồi, khóc nức nở "Kỷ Viêm, tôi sẽ hận anh.."
Kỷ Viêm cúi đầu hôn chóp mũi cô, đè giọng, "Hận còn tốt hơn quên anh."
"Miểu Miểu, thân thể không biết nói dối.."
Kỷ Viêm đột nhiên cắm nguyên ngón tay vào trong cơ thể cô, chạm tới điểm G.
Giang Miểu bị kích thích, cả người run rẩy kịch liệt, cô mất khống chế tàn nhẫn cắn vào vai anh, Kỷ Viêm da dày thịt béo không sợ mấy vết cắn này, cho dù có chảy máu, anh cũng không cảm thấy đau, ngược lại còn có cảm giác thỏa mãn.

⬅ Trước Tiếp ➡