Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 156
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm thở hổn hển không nói lời nào, Giang Miểu chịu không nổi bầu không khí này, đột nhiên dùng sức đẩy mạnh, cúi người luồn qua khuỷu tay anh, chạy trốn, nhưng thật đáng tiếc, vừa chạy được hai bước đã bị Kỷ Viêm thô bạo túm lại, nhốt trong lòng ngực.
Anh ấn cô trên tủ lạnh, một tay khống chế sau gáy, cúi đầu cắn đôi môi đỏ mọng, đầu lưỡi nóng cháy tiến quân thần tốc, thuận lợi chui vào khoang miệng cô.
Kỷ Viêm phấn khởi vừa hút vừa cắn, còn quấn quýt với đầu lưỡi cô không buông, Giang Miểu cau mày thừa nhận nụ hôn thô bạo này, đẩy không đẩy được, cũng không ngăn được bản thân từng chút sa vào, đến khi không còn sức chống cự.
Giang Miểu hít thở không thông, nắm tay dùng sức đánh lên ngực anh, Kỷ Viêm bị bắt dừng lại, tiếng thở dốc bên tai càng thô nặng.
Giang Miểu sợ hãi, muốn chạy trốn, nhưng thân thể lại mất hết sức lực.
Kỷ Viêm há miệng day nhẹ thùy tai mềm mại, nổi hứng liếm láp, chóp mũi lướt qua xương quai xanh, nhẹ nhàng cọ vào cằm cô, tay dùng sức, đột nhiên bế cô lên.
"A!"
Một tiếng kêu ngắn ngủi vừa phát ra đã bị Kỷ Viêm dùng miệng lấp kín.
Anh đặt cô lên bàn cơm, xúc cảm lạnh lẽo, khiến cô rụt cổ, bản năng dựa vào lồng ngực ấm áp phía trước.
Kỷ Viêm chen vào đứng giữa hai chân cô, hai người càng gần sát, cô càng không thể bỏ qua sự tồn tại của đồ vật nóng bỏng kia, cứng rắn, nóng bỏng chọc vào người cô.
Cô bị nụ hôn sâu cuồng nhiệt như lửa này làm cho chóng mặt nhức đầu, bàn tay to không quy củ dễ dàng cởi đi lớp áo choàng, thiếu lớp áo ấm áp, cả người cô lạnh run, trong lúc hoảng hốt, áo ngủ đã bị cởi hai cúc.
Giang Miểu như mới tỉnh mộng, bên trong cô không mặc nội y..
Giang Miểu cảnh giác đẩy anh ra, một tay che đi cảnh xuân trước ngực, hoảng loạn hỏi, "Anh rốt cuộc muốn làm gì?"
Kỷ Viêm quen tay quen đường, vén áo ngủ rộng thùng thình lên, ôn nhu vuốt ve da thịt tinh tế.
"Hửm, trên lầu có thể nghe thấy đấy."
Giang Miểu lúc này mới nhớ tới trên lầu còn có bà ngoại đang ngủ, nếu để bà nghe thấy động tĩnh kì quái gì mà xuống lầu, bắt gặp một màn này, cô nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không hết oan.
Cô nức nở lên tiếng, "Vậy anh buông tôi ra trước.."
Đội trưởng Kỷ nghe vậy cười, cúi đầu vùi vào ngực cô, cách lớp áo mỏng, cắn lên quả anh đào nhô lên, khoang miệng ướt nóng bao vây món ăn nhỏ, nhẹ nhàng liếm mút.
Cô không kiềm chế được, "a" một tiếng, vội vàng che miệng, sợ bản thân vì động tác liếm mút của anh mà phát ra càng nhiều tiếng rên rỉ yêu kiều.
Kỷ Viêm cảm thấy mỹ mãn ngẩng đầu, tiếp tục hôn môi cô
"Thật vất vả mới bắt được, sao có thể thả ra?"
Edit: Tiểu Y Y
Lòng bàn tay đầy vết chai vuốt ve vòng eo mềm mại của Giang Miểu, mỗi nơi Kỷ Viêm chạm tới như có dòng điện chạy qua, kích thích, tê dại.
Cô sợ ngứa, vặn người trốn tránh, đội trưởng Kỷ chìm trong biển tình lại cho là tình thú, cúi đầu cắn lên đầu vai trắng nõn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Môi anh như mang lửa, chạm vào làn da, cô bị cảm giác ấm áp ướt bao vây.

⬅ Trước Tiếp ➡