Đột nhiên ánh sáng trong phòng bếp ánh sáng và đèn đường bên ngoài tắt ngúm, không gian tối đen như mực, chỉ có ánh sáng mỏng manh từ một góc tủ lạnh.
Trong tầm mắt toàn một màu đen, cô theo bản năng xoay người, hoảng sợ trốn vào trong ngực anh.
"Cúp điện à?"
Giang Miểu lắc đầu, "Không biết.."
Trước kia cô đã nghe bà ngoại phàn nàn về nơi này, khu vực này khá an tĩnh, không khí cũng tốt, khuyết điểm duy nhất chính là cơ sở thiết bị không đảm bảo, một khi gặp gió to bão tuyết, rất dễ cúp điện quy mô lớn.
Nhưng Giang Miểu cũng chỉ nghe qua, ai ngờ lại xui xẻo đụng phải.
Vận khí này, quả thực không thể kém hơn được nữa.
Thân thể Kỷ Viêm trước giờ vẫn ấm áp, hai tay lõa lồ bên ngoài một lúc lâu cũng không hề lạnh lẽo. Chạm vào là ấm áp, xua tan sự lạnh lẽo trên cơ thể cô.
Trong bóng đêm, tiếng anh hít thở càng thêm trầm trọng, tiếng tim đập như dùi trống ầm ầm vang lên trong tai cô. Anh giống như đang chịu đựng điều gì đó.
Cảm nhận được tình cảnh nguy hiểm, Giang Miểu nhẹ nhàng lùi khỏi vòng ôm ấm ấp, ho nhẹ hai tiếng, "Tôi đi ngủ trước."
Kỷ Viêm không đáp, cũng bất động.
Giang Miểu nôn nóng, còn muốn nói gì đó, tiếng thông báo trên di động vang lên.
Thanh âm không lớn, nhưng trong đêm tối yên tĩnh thật sự khiến người ta giật mình.
Kỷ Viêm rũ mắt nhìn cô, giọng nói hơi khàn, "Không trả lời?"
Giang Miểu ngạnh giọng nói: "Không cần trả lời ngay lập tức."
"Nhìn đi, chẳng may người ta có việc gấp tìm em thì sao?"
Giang Miểu đương nhiên không tin anh có lòng tốt như vậy, nhưng da mặt người này dày, anh không nhúc nhích, cô cũng không thể di chuyển. Rất có ý nếu cô không làm theo, chết cũng không tha cho cô đi.
Giang Miểu không tình nguyện mở di động, màn hình sáng ngời, thời gian vừa vặn 12 điểm đêm, giao diện xuất hiện một tin nhắn WeChat.
『 ngủ rồi sao? 』-- Lý Dục.
Giang Miểu đột nhiên cảm thấy chột dạ, đang muốn tắt di động, bên kia lại gửi thêm một tin nhắn.
『 ngủ không được thì nói nhé, anh sẽ kể chuyện cổ tích cho em nghe. 』
Giang Miểu buồn khổ cắn môi, tầm mắt nóng rực trên đỉnh đầu khiến da đầu cô tê dại, cảm giác quẫn bách như bị bắt gian tại trận.
Những tin nhắn này nhìn thì rất đơn giản, nhưng đêm hôm khuya khoắt, cảm giác mập mờ rất rõ ràng.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, 36 kế, chuồn là thượng sách, "Tôi về phòng."
Đội trưởng Kỷ trầm mặc vài giây, đột nhiên cúi người áp xuống, Giang Miểu thuận thế lùi lại, lưng dán vào bệ bếp lạnh buốt.
Kỷ Viêm cúi đầu nhìn cô, ánh sáng nhạt chiếu sáng đôi mắt đen láy của anh, trong đó có những cảm xúc cô nhìn không hiểu.
"Em thật sự ở bên anh ta?"
Giang Miểu đẩy ngực anh, nhỏ giọng nói, "Vậy cũng.. Không liên quan đến anh.."
Hô hấp Kỷ Viêm bắt đầu rối loạn, hơi thở toàn mùi rượu say lòng người, bàn tay to gắt gao ôm lấy eo cô, Giang Miểu không kịp phản ứng, môi bị một vật thể nóng ẩm dán lên, vừa mềm vừa ấm.
Đầu lưỡi Kỷ Viêm liếm qua môi cô, thấp giọng nói: "Nhưng anh không đồng ý."
Giang Miểu hoảng sợ che miệng, trừng mắt, thanh âm run rẩy, "Anh điên rồi?"