Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 154
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Viêm nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi bên bàn ăn, "Em ngồi đây đợi một lát."
Sau đó, anh mở tủ lạnh, lấy điểm tâm ngọt mà bà ngoại chuẩn bị hồi chiều, tìm nồi, bật lửa nhỏ, đun nóng, chốc lát sau, trong phòng tràn ngập hương rượu ngọt ngào, ngửi mùi đã muốn say.
Giang Miểu đang ngoan ngoãn chờ đồ ăn, nhìn chằm chằm bóng lưng cường tráng, quần dài màu nâu, là trang phục quân nhân tiêu chuẩn, nhưng mặc trên người anh, không hiểu sao lại thiếu vài phần chính khí, nhiều vài phần gợi cảm.
Rõ ràng không phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng xem thế nào cũng không chán.
Giang Miểu vẫn luôn tự xưng là người đàng hoàng, không bao giờ thấy sắc nảy lòng tham, nhưng giờ này khắc này, cô không thể không thừa nhận, người đàn ông này có lực hấp dẫn trí mạng với cô, thật muốn mạng người mà.
Kỷ Viêm bưng bát chè đã được làm nóng, xoay người, vừa vặn va thẳng vào ánh mắt ngơ ngác của Giang Miểu, mặt cô nóng lên, mặt không đổi sắc chuyển tầm mắt.
Đội trưởng Kỷ mỉm cười, để bát chè trước mặt, "Nóng đấy, em đợi nguội chút hẵn ăn."
"Vâng."
Giang Miểu lạnh nhạt đáp, vực dậy tinh thần, cầm muỗng múc một viên trân châu nhỏ tinh xảo, phồng má thổi phù phù vài cái, khí nóng tản ra, viên trân châu trắng tròn chui vào trong miệng, mềm mại thơm ngọt, còn có hương rượu nồng nàn, đúng là mĩ vị nhân gian.
Cô ăn rất ngon miệng, chỉ trong chốc lát, chén nhỏ đã thấy đáy, cô chống cằm híp híp mắt, viết hoa bôi đậm hai chữ thỏa mãn.
Ăn uống no đủ, Giang Miểu tự giác bưng chén nhỏ đi rửa, dưới dòng nước ấm áp, đầu ngón tay dính ướt, càng thêm long lanh.
Kỷ Viêm đột nhiên đi tới sau cô, cánh tay dài linh hoạt vòng qua eo nhỏ, ngăn cản cô rửa chén, "Để anh rửa, em đi ngủ đi."
Hơi thở quen thuộc hoàn toàn bao bọc tất cả khứu giác của cô, tay Giang Miểu run lên, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tư thế này quả thực quá mờ ám.
Cô có thể tưởng tượng ra, khi mình quay đầu lại, đối diện với cặp mắt đỏ thẫm, trong đó toàn là dục vọng muốn ăn người hút máu.
"Tôi.. Tôi tự mình làm.."
Thấy cô khẩn trương đến nói lắp, Kỷ Viêm liếm môi cười, cảm nhận được thân thể cô đang run rẩy, cố ý ghé sát vào lỗ tai cô, nhẹ nhàng thổi khí, "Nghe lời."
Lỗ tai Giang Miểu thoát cái đỏ bừng, thân thể không có tiền đồ trong khoảng thời gian ngắn đỏ lên theo, làn da trắng nõn ửng hồng, dụ người phạm tội.
Giang Miểu nỗ lực hít sâu, run rẩy nói, "Anh.. Ừm.. Cách xa tôi một chút.."
Kỷ Viêm càng không để cô được như ý, hai tay chống sang hai bên cạnh, hình thành bức tường người rắn chắc, vây cô gái bé nhỏ vào bên trong.
Trải qua hai giờ lên men, men say trong người Kỷ Viêm hoàn toàn phát tác.
Vốn anh cũng chẳng phải người có tửu lượng cao siêu gì, tòng quân ngần ấy năm, số lần uống rượu có thể đếm bằng hai bàn tay. Hôm nay uống rượu nho bà ngoại tự tay ủ, mới có mấy chén, đầu óc đã bắt đầu phiêu diêu, tuy không hẳn là say, nhưng tóm lại so với lúc tỉnh táo, anh càng có nhiều dũng khí làm càn.
Giang Miểu bị vây không chỗ trốn, nhưng trong đầu vẫn nghiêm túc nghĩ ngợi làm sao để thuận lợi chạy trốn.

⬅ Trước Tiếp ➡