Kỷ Viêm mới tắm xong, tóc còn đang nhỏ nước, trong phòng có máy sưởi, anh chỉ mặc một áo ba lỗ màu đen, đường cong cơ vai và cơ bắp cánh tay hoàn mỹ hiện ra, gương mặt hồng nhuận, đôi mắt cũng đỏ rực, nhìn chằm chằm cô.
Giang Miểu sợ hãi, lui ra sau một bước, trong đầu toàn là câu hỏi có nên trốn về phòng luôn không.
Đàn ông sau khi uống rượu, cô cũng không dám tùy tiện trêu chọc, sợ thú tính của anh bộc phát, nhào lại đây.
Cô cảm thấy mình không có đủ sức chống cự hay quyết tâm phản kháng.
Kỷ Viêm trầm mặc, Giang Miểu cũng nhanh chóng dời ánh mắt, hai chân cứng đờ di chuyển đến phòng tắm, nhưng mới đi được hai bước, Kỷ Viêm đột nhiên gọi cô lại.
"Giang Miểu."
Cô gái nhỏ ngốc tại chỗ, tim đập gia tốc, hô hấp rối loạn.
Giọng Kỷ Viêm trầm thấp "Trước khi ngủ nhớ khóa kỹ cửa, ban đêm không an toàn."
Giang Miểu sửng sốt, quay đầu hỏi anh, "Phòng trộm à?"
Đôi mắt Kỷ Viêm thâm trầm, lóe lên ánh sáng đỏ, anh cong môi cười.
"Phòng anh."
_____________________
Đoán xem đêm nay sói xám có ăn thịt được cô bé quàng khăn đỏ không nào :)))
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Edit: Tiểu Y Y
Huyện thành đêm đông yên tĩnh như khu không người.
Máy sưởi ở lầu một hoạt động khá tốt, có lẽ là lâu lắm không ai vào ở, thiếu vài phần hơi người.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngoài cửa sổ tuyết rất lớn, từng bông từng bông nối đuôi nhau bay xuống, Giang Miểu nằm trên giường nhỏ, nghiêng người nhìn cảnh tuyết rơi, lăn qua lộn lại không ngủ được.
Cô đang mơ màng tìm Chu Công bước vào mộng đẹp, nhánh cây ngoài cửa sổ không chịu nổi sức nặng của tuyết, gãy phát ra tiếng "Răng rắc"
Giang Miểu bừng tỉnh, sợ hãi lấy chăn che đầu, đợi một lát mới dám lộ đầu ra nhìn.
Bên ngoài tuyết trắng xóa, không gian yên tĩnh, bông tuyết tự do bay lượn.
Cô biết đêm nay khó ngủ, cũng không cố ngủ nữa, khoác áo choàng đỏ, rón ra rón rén đẩy cửa ra ngoài.
Phòng khách cực kỳ yên tĩnh, cô không dám bật đèn, đèn flash của di động quá chói mắt, lần mò sờ soạng vào phòng bếp.
Bụng phát ra tiếng vang lớn, cô mở tủ lạnh, bên trong có ánh đèn dịu nhẹ, lục đồ ăn.
"Tìm gì?"
Phía sau thình lình vang lên giọng nam khàn khàn, Giang Miểu căng thẳng, phản xạ có điều kiện quay đầu lại, không khéo một đầu đụng phải lồng ngực cứng như đá của Kỷ Viêm.
Cô xoa cái trán bị đụng đau, lui lại, cái ót suýt nữa lại thân mật tiếp xúc với cửa tủ lạnh, cũng may Kỷ Viêm vươn tay bảo vệ mới tránh thoát một kiếp.
Cô mở to mắt nhìn anh, đèn đường ngoài phòng màu cam dịu nhẹ hắt qua cửa sổ pha lê, chiếu sáng gương mặt cương nghị của anh, giống như có một bộ lọc, xinh đẹp đến không chân thật.
Kỷ Viêm bình tĩnh đóng tủ lạnh, bật đèn tường, ánh sáng không quá chói, nhưng ít nhất có thể nhìn rõ mọi vật, không bị va chạm lung tung .
Giang Miểu đứng tại chỗ, nhất thời không biết nên nói gì.
Cô cảm thấy tầm này trong hoàn cảnh này, hai người ở cùng một chỗ, vừa mờ ám lại vừa quái dị, còn có ác ma nhỏ trong lòng đang ngo ngoe rục rịch.
Kỷ Viêm cúi đầu nhìn cô, ánh mắt mềm mại, hạ giọng, "Đói bụng à?"
Cô xấu hổ gật đầu, "Vâng."