"Lúc ấy bà nghe xong giận lắm, ngày hôm sau mua vé xe lửa, không quay đầu đi luôn, cuối cùng còn không phải ông ấy hối hận, kiên quyết lôi bà xuống khỏi chuyến xe lửa đi Thượng Hải ấy, còn ôm bà không chịu buông tay."
Kỷ Viêm nghiêm túc nghe, tinh tế cân nhắc hồi lâu.
Bà ngoại thấy bộ dạng anh vẫn còn ngây thơ mờ mịt liền buồn cười, không biết với cái đầu gỗ này, anh làm sao lên làm đội trưởng.
"Nên nói bà đều đã nói, về sau nên làm như thế nào, chính cháu tự suy nghĩ."
Bà ngoại trêu ghẹo nói: "Nhưng cũng đừng hy vọng bà sẽ giúp đỡ cháu lừa bảo bối, việc này không thương lượng."
Dứt lời, bà ngoại đi ra cửa, thét to gọi Giang Miểu đang chuyên tâm viết chữ dưới tàng cây.
Cô gái nhỏ ngẩng đầu, trên nền tuyết trắng xoá, cả người cô hồng rực, con ngươi đen bóng như đá quý sáng lấp lánh, cười rộ lên như mùa xuân nắng xuân tháng ba ấm áp.
Kỷ Viêm đứng bên cửa sổ nhìn đến sửng sốt.
Hô hấp nôn nóng khiến máu tươi trong cơ thể như sôi trào, thật lâu cũng không bình tĩnh lại.
Bữa tối cực kỳ phong phú.
Phần lớn thời gian đều một mình bà ngoại mặt mày hớn hở nói chuyện, hai người kia đầu cũng không thèm ngẩng, cắm cúi ăn cơm.
Thấy không khí trên bàn cơm quái dị, bà ngoại cố ý mang rượu nho mình tự tay ủ ra, Giang Miểu không muốn làm bà mất hứng, uống một chén nhỏ, Kỷ Viêm vừa lúc được nghỉ phép, liền uống với bà ngoại mấy chén.
Cuối cùng, bà ngoại nửa tỉnh nửa say, còn Kỷ Viêm ngoại trừ gương mặt ửng đỏ, thì nhìn không ra anh có say hay không.
Tuyết rơi càng lúc càng lớn, xe hai người đỗ ngoài sân cũng đã bị phủ kín một tầng tuyết dày nặng, tuyết đọng trên mặt đất cũng rất dày, có lẽ, đêm nay chắc không lái xe về được.
Kỷ Viêm đỡ bà ngoại lên lầu hai, đặt bà lên giường, thuận tiện cầm cái chăn sạch sẽ xuống dưới.
Lầu một có hai phòng đối diện nhau, một là phòng ngủ, phòng kia là phòng sách.
Anh đương nhiên nhường phòng ngủ cho cô, còn mình thì ngủ tạm trên ghế sô pha trong phòng sách, chắp vá một đêm.
Chờ anh thu dọn xong, Giang Miểu vẫn còn ngồi ghế sô pha xem TV, mặc áo choàng đỏ, thân thể càng nhỏ nhắn, cảm giác chỉ cần một bàn tay cũng có thể nhẹ nhàng bế cô lên.
Kỷ Viêm nhìn chằm chằm bóng lưng cô vài giây, nghĩ nghĩ, vẫn đi qua nhắc nhở, "Đừng ngủ muộn, thức đêm không tốt."
Giang Miểu không nói lời nào, bất động, dùng cái ót quật cường đối diện với anh, im lặng là đỉnh cao của sự khinh bỉ.
Đội trưởng Kỷ cũng biết cô sẽ không cho anh sắc mặt tốt, xoay người đi về thư phòng.
Chờ tiếng bước chân đi xa, Giang Miểu mới trộm quay đầu lại nhìn, thuận tiện trấn an tim nhỏ đang chạy điên cuồng.
Trước mắt rất an toàn..
Đêm nay nhất định phải bình an vượt qua..
Cô ngồi ở phòng khách nửa tiếng, xác định chắc là Kỷ Viêm đã ngủ rồi, mới nhẹ tay nhẹ chân tắt đèn, đi về phòng ngủ của mình.
Trên giường có để áo ngủ sạch sẽ, đó là đồ trước kia lúc cô ngủ ở đây đã để lại.
Cô lấy áo ngủ và khăn lông chuẩn bị đi tắm, kết quả vừa mở cửa, cửa phòng đối diện cũng mở ra.