Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 151
⬅ Trước Tiếp ➡
Bà ngoại đi ra khỏi phòng bếp, thấy trên sô pha không còn bóng người, không thấy bóng dáng cháu gái, chỉ còn bóng lưng cô đơn tịch mịch của một người đàn ông đứng trước cửa sổ, đang nhìn chằm chằm bóng dáng hồng rực ngoài cửa sổ.
Bà ngoại cũng nhìn ra ngoài, thấy cháu gái mũ đỏ của mình đang ngồi xổm dưới tàng cây, không biết đang dùng nhánh cây viết gì trên nền tuyết.
"Bên ngoài lạnh, mau kêu bé cưng vào nhà, mấy món bé cưng thích đã nấu xong rồi .."
Đội trưởng Kỷ chua xót cười, "Cô ấy sẽ không nghe cháu."
"Cái gì?"
Khóe miệng Kỷ Viêm cứng đờ, cố nở nụ cười lừa dối cho qua, "Không có gì."
Bà ngoại nhìn cháu gái bên ngoài, lại nhìn Kỷ Viêm đang buồn khổ, lắc đầu, thầm than một tiếng, "Kỷ Viêm, lần trước bà đã cảm thấy hai người có gì đó không đúng, cháu thành thật nói cho bà biết, chuyện giữa cháu và bé cưng rốt cuộc là thế nào?"
Kỷ Viêm không trực tiếp trả lời vấn đề này, chỉ nói, "Là cháu không chăm sóc tốt cho em ấy."
Bà ngoại không khách khí trừng anh, "Ngô lão đội trưởng của anh chỉ có mỗi một tâm can bảo bối, anh cũng dám bắt nạt?"
"Cháu nào dám khinh dễ, cháu chỉ muốn che chở cho em ấy thật tốt, đau khổ gì cũng không để em ấy phải trải qua."
Đội trưởng Kỷ cũng rất buồn, hình như mình làm thế nào cũng sai.
Lời từ tận trong tim, không biết đã nghẹn dưới đáy lòng bao lâu, rốt cuộc cũng tìm được nơi tâm sự..
"Nhưng tính chất công việc của cháu bà cũng biết, không có thời gian ở bên cô ấy, lúc cô ấy cần cháu đều không có ở bên, nhiều lần như vậy, cháu cảm thấy mình không đủ tốt."
"Cháu cũng biết cô ấy ở bên cháu rất vất vả, cháu càng luyến tiếc. Cháu nghĩ, nếu không thể cho cô ấy những gì cô ấy muốn, cháu không nên tiếp tục chậm trễ cô ấy, như vậy quá ích kỷ."
Bà ngoại sửng sốt vài giây, lần đầu tiên bà thấy cảm xúc của Kỷ Viêm sa sút như vậy, thật hiếm có, "Ha hả" cười hai tiếng.
Đội trưởng Kỷ càng bất đắc dĩ, "Bà cười cái gì.."
"Bà chỉ cảm thấy việc này khá thú vị.."
Bà ngoại dùng sức nghẹn cười, "Trước kia lão Ngô nói cháu là cây vạn tuế ngàn năm, rất giỏi huấn luyện binh lính, nhưng vừa gặp gỡ tiếp xúc với con gái liền game over. Ngần ấy năm, bà cũng giới thiệu cho cháu không ít phụ nữ ưu tú, không nghĩ tới cháu lại thua trên người bé cưng, việc này nếu nói cho lão Ngô biết, phỏng chừng ông ấy cũng bị dọa nhảy dựng."
Bà ngoại nhìn Kỷ Viêm ủ dột buồn bã, khó tránh khỏi có chút đau lòng, "Kỷ Viêm, bà nói này, con người cháu cái gì cũng tốt, nhưng tâm tư quá nặng, cái gì cũng cất trong lòng không nói, đầu lại không linh hoạt, còn hay nghĩ nhiều."
"Cũng không biết mấy người tham gia quân ngũ có tật xấu gì, năm đó lúc Ngô lão đội trưởng của cháu từ chối bà, cũng nói y đúc cháu, cái gì mà không muốn chậm trễ bà, để bà đi tìm người càng tốt hơn ."
Bà ngoại hừ lạnh một tiếng, "Nực cười, có chậm trễ hay không chúng ta nói mới tính, nào đến phiên các người đơn phương quyết định, chỉ cho chúng ta biết một tiếng, việc này liền kết thúc?"

⬅ Trước Tiếp ➡