Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 150
⬅ Trước Tiếp ➡
Trong TV, nhân vật trong phim chơi rất vui vẻ, nhưng Giang Miểu không cười nổi, cố gắng không để mình mất mặt, không cho phép bản thân lại ngớ ngẩn, nhưng ánh mắt vẫn cầm lòng không đậu trộm nhìn anh.
So với mùa hè, hình như anh trắng lên không ít, chỗ râu ở cằm cũng không cạo sạch sẽ, tạo ra một vòng nhỏ màu xanh lá, ngược lại càng tăng thêm vài phần nam tính.
Tầm mắt chậm rãi hạ xuống, cô nhìn yết hầu nam tính nhô lên hạ xuống, không tự giác mà nuốt nước miếng.
Áo anh không cài hết cúc, hai cúc áo trên vẫn để mở, khi hơi khom lưng, cổ áo mở rộng có thể mơ hồ nhìn thấy đường cong phập phồng.
Mặt Giang Miểu nóng lên, miệng khô, lưỡi khô, liếm liếm môi.
Lúc này, Kỷ Viêm đột nhiên nhìn lên, Giang Miểu kinh hoàng dời tầm mắt, nhìn như bình tĩnh, nhưng gương mặt đỏ ửng thẹn thùng đã vô tình bán đứng cô.
Kỷ Viêm mím môi cười một cái, cũng không vạch trần, đưa quả táo đã gọt xong cho cô, "Ăn đi."
Lúc này cô gái nhỏ còn đang chìm đắm trong cảm giác mất mặt, không chỗ dung thân, nào có tâm tư ăn cái gì, xụ mặt lắc đầu.
Kỷ Viêm lấy một cái đĩa sạch sẽ, cắt quả táo thành từng khối nhỏ, để thêm dĩa bạc, đưa đĩa đựng trái cây đến trước mặt cô.
Giang Miểu không muốn phản ứng anh, nhưng rất khó bỏ qua ánh mắt nóng bỏng gắt gao nhìn chằm chằm cô, rất có khí thế không đạt mục đích thề không bỏ qua.
Cuối cùng, dưới thế công mạnh mẽ từ ánh mắt anh, Giang Miểu không tình nguyện cắm một khối nhỏ bỏ vào trong miệng, chậm rãi nhấm nuốt, Kỷ Viêm đồng thời mở miệng.
"Lần trước, người kia là bạn trai em?"
Giang Miểu bị câu hỏi thình lình nhảy ra này dọa sợ, cũng suýt nuốt chửng miếng táo, bị sặc.
Cô miễn cưỡng nuốt xuống, người cũng tỉnh táo lại, giọng nói bình đạm: "Chú Kỷ nói phải thì chính là phải."
Sắc mặt Kỷ Viêm cứng đờ, giọng có chút ỉu xìu, "Tửu lượng em không tốt, về sau đừng tùy tiện uống rượu với người khác.. Nhỡ may gặp phải người có mưu đồ gây rối, sẽ rất nguy hiểm."
Trong lòng cô càng tức giận, cứng rắn nói: "Đó là chuyện của tôi, hiện tại không cần anh quản."
"Anh chỉ không muốn em đi đường vòng, anh hy vọng em có thể sống nhẹ nhàng một chút.."
Giang Miểu bị hai chữ "Nhẹ nhàng" đâm thủng màng bảo hộ mỏng manh dưới đáy lòng, cô cúi đầu, giấu đi vành mắt đã hồng, nhẫn nhịn cắn môi, từng câu từng chữ nói: "Từ lúc quen biết anh đến bây giờ, tôi không có một ngày nhẹ nhàng."
"Có lẽ.."
Cô hơi giương mắt, hơi nước trong đáy mắt làm nhòa đi mọi vật, "Có lẽ anh cách tôi xa một chút, tôi mới có thể trở lại cuộc sống bình thường."
Nói hết lời, cô một giây cũng không muốn lưu lại, đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Nói cô chỉ biết chạy trốn cũng được, không dám đối mặt cũng tốt, tóm lại cô chỉ không muốn lại bị những suy nghĩ phiền phức đó xâm chiếm lý trí.
Cô không biết mình còn bao nhiêu tình cảm với anh, nhưng có một thứ không cần nghi ngờ, đó là cô vẫn không có sức chống cự với anh.
Vừa nhìn thấy liền không nhịn được muốn gần gũi, nhớ vòng tay nóng bỏng và những nụ hôn cường thế nồng nhiệt, cho dù những thứ đó đã không thuộc về cô nữa.
Khó kìm lòng nổi, đây chính là chuyện khiến con người tuyệt vọng nhất.

⬅ Trước Tiếp ➡