Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 149
⬅ Trước Tiếp ➡
Tuyết rơi lớn, từng đoàn từng đoàn bay bổng, đường ở nông thôn nhỏ hẹp trơn trượt, Giang Miểu lái xe cẩn thận, chạy suốt 2 tiếng mới đến nhà bà ngoại.
Trong phòng máy sưởi đã bật từ lâu, Giang Miểu vừa vào phòng, một luồng khí ấm áp đã phả vào người, phải cởi áo bông, thỏa mái nằm trên sô pha, bà ngoại nhìn thấy, trong miệng thì lải nhải nói "Sẽ cảm lạnh".
Lại không biết lấy từ đâu ra một bộ mũ áo choàng màu đỏ, Giang Miểu không từ chối được, không tình nguyện biến mình thành mũ đỏ bản hiện đại.
Bà ngoại đứng dậy đi phòng bếp pha trà hoa, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, bà ngoại để Giang Miểu đi mở cửa, vừa mới ngồi chưa nóng mông đã phải đứng dậy, cô không vui đi mở cửa .
Cửa vừa mở, một giỏ hoa quả thật lớn xuất hiện trước mặt cô, trên lá nhựa mỏng điểm một vài bông tuyết tinh xảo, che kín tầm mắt cô.
Cô đỡ lấy giỏ hoa quả, nghiêng đầu nhìn, ánh mắt vừa lúc đối diện với ánh mắt người ngoài cửa, Giang Miểu hoảng hốt trong chớp mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông mặc quân trang nhất thời không nói gì.
Đội trưởng Kỷ mặc quân phục thẳng tắp, không đội mũ, mái tóc thô cứng dính máy bông tuyết trắng, đôi mắt đen như chim ưng sắc bén.
"Anh.."
Giang Miểu há miệng thở dốc, còn chưa biết nên nói gì tiếp, bà ngoại đã bưng một bình trà hoa từ phía sau đi tới, "Là Kỷ Viêm à?"
Kỷ Viêm lên tiếng, "Là cháu."
Bà ngoại vỗ nhẹ quân trang còn dính tuyết, ngữ khí nhu hòa nói, "Tuyết lớn như vậy, bà đã nói cháu không cần cố ý tới rồi, chậm trễ công việc thì không tốt."
"Ngày mai được nghỉ phép, không sao ạ, sinh nhật của bà, sao cháu có thể vắng mặt."
Nói đến chuyện này, Giang Miểu bị xem nhẹ bên cạnh, đáy lòng có một tiểu ác ma chọc chọc kêu rên.
Vậy sinh nhật cô, anh có thể vắng mặt?
Hại cô ngây ngốc đợi cả ngày, khóc hết nước mắt.
Trong lòng Giang Miểu nghẹn một cục tức, chặn anh trước cửa một bước không nhường, Kỷ Viêm cũng không thúc giục, tư thế đứng nghiêm tiêu chuẩn, lẳng lặng đứng ngoài cửa.
Ánh mắt bà ngoại chuyển động giữa hai người, nghiêng đầu nhìn Giang Miểu, "Bé cưng, cháu đứng đây làm gì? Muốn nhốt chú Kỷ ngoài cửa à?"
Giang Miểu hừ hừ, bực mình trừng anh một cái.
Muốn, cô muốn là có thể thực hiện sao?
Nếu có thể, cô thật muốn nhốt anh ở Bắc Cực, đông lạnh ba ngày ba đêm mới bằng lòng bỏ qua.
Trong lòng nhiệt huyết cuồn cuộn, tưởng tượng ra vô số loại biện pháp tra tấn, nhưng có mặt bà ngoại ở đây, cô chỉ có thể nhịn xuống, tiêu sái xoay người, trở về sô pha.
Kỷ Viêm mang giỏ hoa quả xuống phòng bếp, bà ngoại đang chuẩn bị nấu ít đồ trước khi ăn cơm, chính là rượu trái cây mà Giang Miểu thích nhất, vì thế hàn huyên hai ba câu liền đuổi Kỷ Viêm ra ngoài.
Trên sô pha, Giang Miểu ngồi nghiêm túc, nhìn bộ phim hài trên TV không chớp mắt, nhưng trong lòng đã như nai con chạy loạn.
Dư quang vẫn luôn dõi theo từng hành động của Kỷ Viêm, đến khi anh ngồi đối diện với cô trên sô pha.
Vị trí vẫn như cũ, cảnh tượng đã từng xảy ra, nhưng tâm tình lúc này lại khác một trời một vực.
Kỷ Viêm ngồi đoan chính, cúi đầu không nói lời nào, anh cầm một quả táo và dao nhỏ trên bàn, thong thả ung dung gọt vỏ.

⬅ Trước Tiếp ➡