Kỷ Viêm hồi thần, phát hiện mình đang làm chuyện ngu xuẩn, anh mím môi, nói: "Không có việc gì."
Lúc này, bộ đàm vang lên tiếng thúc dục của Giang Mục, có nhiệm vụ trên người, Kỷ Viêm cũng không trì hoãn nữa, tầm mắt dừng trên mặt Giang Miểu vài giây, xoay người đi vào trong.
Bóng người biến mất, Lý Dục hỏi cô: "Em có quen với vị kia?"
Giang Miểu không cảm thấy quan hệ với Lý Dục đủ thân thiết để tâm sự, thuận miệng trả lời, "Xem như có đi, hồi trước anh ấy là binh dưới trướng ông ngoại em."
"Nhìn rất quan tâm em."
Giang Miểu ông nói gà bà nói vịt nói, "Anh ấy rất tôn kính ông ngoại."
Lý Dục cười một cái, biết là sẽ không hỏi ra cái gì, đơn giản chuyển đề tài, phân tán sự chú ý của cô khỏi cái đầu gối đau đớn.
Phòng bếp tầng 8 cháy, cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng khói đặc khá nhiều, phí chút thời gian mới hoàn toàn dập tắt.
Kỷ Viêm chỉ huy những người khác xử lý mấy chuyện kế tiếp, hai người tiên phong Lộc Bạch và Giang Mục mặt xám mày tro ngồi trên thềm đá trước cửa, há to mồm uống nước.
Hai người nói chuyện phiếm, đề tài tự nhiên nhảy tới người Kỷ Viêm.
Lộc Bạch lau lau khuôn mặt dơ bẩn, "Tao đã cảm thấy, khoảng thời gian này cảm xúc của đội trưởng Kỷ cứ không đúng lắm, điều tra hơn nửa ngày, hoá ra không phải đến thời kì mãn kinh, mà là đánh mất cô Giang."
Giang Mục tiếp lời, "Lại nói, làm công việc như chúng ta, cũng đừng ảo tưởng cái gì mà trai gái song toàn, gia đình mỹ mãn, vẫn là thành thành thật thật làm cẩu độc thân, lẻ loi cả đời."
"Mày nhìn đội trưởng Kỷ xem, có nhan sắc có thân hình có địa vị, tiền trong card có lẽ không nhiều bằng mấy tên bại gia kia, nhưng nhân phẩm tuyệt đối có thể hạ gục đám đó trong nháy mắt, nhưng rồi thế nào, mẹ không có, bà xã chạy, có khổ cũng không nói nên lời, chỉ có thể yên lặng nuốt xuống."
Nói đến đề tài, Lộc Bạch đột nhiên nhớ ra, nghiêng đầu hỏi cậu ta: "Mày nói đến việc này, tao càng nghĩ càng thấy kỳ quái, dì Kỷ đang an ổn ở viện điều dưỡng, tuy không thích đội trưởng Kỷ, nhưng cũng chưa từng làm chuyện khác người, sao đột nhiên lại tự sát?"
"Tâm tư của dì ấy ai hiểu được.."
Lộc Bạch thò qua, nhỏ giọng hỏi: "Còn có, chiều hôm đó dì Kỷ được đưa tới bệnh viện cấp cứu. Sau đó chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt, hình như tao nghe thấy y tá Ninh nói với đội trưởng, đêm hôm trước có người tới thăm dì Kỷ, haiz.. Mày nói xem chuyện này có liên hệ gì không?"
Giang Mục lắc đầu, "Quỷ mới biết, tao chỉ biết cho dù là Diêm Vương tới lấy mạng, với tính tình của đội trưởng, tội danh này anh nhất định nhận về mình."
"Lão Kỷ thật đáng thương, trên lưng tự nhiên cõng hai mạng người, bà xã cũng không có, tao không biết sau này anh ấy còn cười được không.."
Lộc Bạch cũng thở dài một tiếng, "Thảm, thật thảm.."
Edit: Tiểu Y Y
Hôm sinh nhật bà ngoại, Yên Thành bắt đầu chào đón một trận tuyết rơi lớn nhất năm.
Ngày đó là thứ sáu, buổi chiều Giang Miểu không có tiết học, xử lý xong mọi việc, cô ngựa không ngừng vó chạy về huyện thành.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở