Bờ Ranh Nguy Hiểm
Chương 145
⬅ Trước Tiếp ➡
Nói đến đây, bà nhớ ra, thấp giọng dặn dò nói: "Còn có, lần trước chuyện con nằm viện, mẹ tốn không ít công sức mới giấu được bà, con thông minh chút, đừng nhất thời lỡ miệng, bà ngoại lớn tuổi rồi, không chịu được kích thích."
Giang Miểu gật đầu, "Vâng."
Ăn cơm xong, Giang Miểu theo lệ thường thu dọn bàn ăn, rửa chén, vừa cho bát vào bồn rửa, mẹ Giang gọi cô từ phía sau, cô không quay đầu, nhẹ giọng "Dạ" .
"Con với cái cậu Kỷ Viêm kia, chấm đứt thật rồi?"
Giang Miểu nín thở, mở vòi, nước lạnh trút xuống, khiến người cô khẽ run, suy nghĩ bay xa, trả lời có lệ, "Như mẹ mong muốn."
Mẹ Giang dựa cửa, ngữ khí nhu hòa, "Con tuổi còn nhỏ, ngẫu nhiên đi đường vòng cũng không đáng ngại, biết kịp thời ngăn tổn hại, cũng là một loại trưởng thành."
"Con hiểu."
Mẹ Giang khó có khi nhẹ nhàng nói chuyện, Giang Miểu tự nhiên cũng sẽ thuận theo.
Mẹ con nào phải kẻ thù, có thể trong một vài chuyện có cái nhìn khác nhau, nhưng tóm lại vẫn là người một nhà.
Trước lúc Giang Miểu về, mẹ Giang ra vẻ tùy ý nhắc tới con trai của hiệu trưởng, trong tối ngoài sáng dò hỏi ý Giang Miểu.
Giang Miểu nghĩ, dù sao trong khoảng thời gian này cũng đã gặp nhiều người như thế, thêm một người hay thiếu một người cũng không khác nhau, cho nên cũng không cứng rắn từ chối, chỉ nói không thích kiểu xem mắt làm quen, nhưng có thể đơn độc gặp mặt.
Mẹ Giang tất nhiên không hài lòng, nhưng ít nhất lần này con gái đã đồng ý, bà cũng không nói thêm.
Hẹn hai ngày sau gặp ở quán cà phê.
Ngày đó tan học, cô đến sớm mười phút, vào quán cà phê, chọn vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, gọi một ly nước chanh, ngẩn người nhìn mưa tuyết bên ngoài, an an tĩnh tĩnh chờ.
Người đối diện khi nào xuất hiện, Giang Miểu cũng không biết, đến tận khi người phục vụ đưa thực đơn tới, cô mới hoảng hốt hoàn hồn, phát hiện ra người đàn ông ngồi đối diện.
Một thân tây trang sạch sẽ, kính gọng vàng thanh tú, đôi mắt thon dài, gương mặt trắng nõn, lịch sự tao nhã, ấn tượng đầu tiên khá tốt.
Hai người nhìn nhau, không khí có chút xấu hổ.
Người đàn ông lễ phép mỉm cười, dẫn đầu mở miệng: "Xin chào, tôi là Lý Dục."
Cô cũng nhàn nhạt mỉm cười, "Tôi là Giang Miểu."
Lý Dục nói: "Thường nghe chủ nhiệm Trình nhắc tới em, hôm nay may mắn gặp mặt, quả thực như lời cô ấy nói, trong sáng đoan trang, thật là xinh đẹp."
Giang Miểu được khen có chút xấu hổ, "Anh quá khen."
Lý Dục thân sĩ đưa thực đơn cho cô, Giang Miểu nói: "Cappuccino là được rồi."
Lý Dục gọi phục vụ, gọi đồ uống theo yêu cầu của cô, và thêm một ly cafe đá kiểu Mỹ.
"Em thích uống ngọt?" Anh ta nhẹ giọng hỏi.
"Vâng."
"Vị giác phản ánh cá tính, người thích ăn ngọt, thiện lương mềm lòng, chủ nghĩa mộng mơ."
Giang Miểu theo anh ta hỏi: "Vậy anh?"
"Tôi thích chinh phục, càng không có khả năng đạt tới, càng có tính khiêu chiến."
Giang Miểu tóm được trọng tâm, nhẹ nhàng phán đoán, "Chủ nghĩa mạo hiểm?"
Lý Dục cười, "Có thể nói như vậy."
Quãng thời gian sau, hai người ở chung rất vui vẻ, một ly cà phê uống xong, anh ta lại gọi thêm salad và đồ ngọt, Giang Miểu nghiêm túc nghe anh ta nói, bất tri bất giác ăn hết.

⬅ Trước Tiếp ➡