Lý Dục, người đàn ông này, thông minh, biết đúng mực, nói chuyện thong thả ung dung, không có một câu dư thừa vô nghĩa, càng sẽ không nói đến những đề tài nhàm chán hoặc có tính xâm phạm.
Ngoài ra, Giang Miểu còn có thể xác định, học thức và lí lịch của người đàn ông này chắc chắn trên cô, cao hơn rất nhiều.
Bởi vì anh ta có thể tiếp được mọi đề tài mà cô nhắc tới, kể cả trong lĩnh vực cổ ngữ rất chi thâm ảo hay tứ thư ngũ kinh, anh ta đều có thể đĩnh đạc mà nói, khiêm tốn phát biểu cái nhìn của bản thân.
Lúc kết thúc, Lý Dục đề nghị đưa cô về, Giang Miểu uyển chuyển cự tuyệt, anh ta cũng không kiên trì, chỉ bảo thêm WeChat, để sau khi cô về nhà báo bình an.
Giang Miểu còn chưa vào nhà, Hoa Nhài thích bát quái đã nhắn tin tới, gấp gáp hỏi cô tình hình tiến triển.
Giang Miểu nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nghiêm túc trả lời, 『 Rất tốt, nhưng không động tâm. 』
Hoa Nhài nhanh chóng gửi một đoạn voice chat dài, đại khái ý là cảm tình có thể bồi dưỡng, môn đăng hộ đối, chí thú hợp nhau, mới quan trọng, muốn cô tiếp xúc nhiều thêm, gia tăng hiểu biết, chuyện tình cảm này, tự nhiên sẽ tới.
Giang Miểu đương nhiên cũng biết đạo lý này, nhưng lại cảm thấy, đây không phải loại cảm giác mà cô muốn.
Hoa Nhài cười cô làm ra vẻ, cô méo miệng, cũng không phản bác.
Nếu đến tình cảm sinh hoạt đều không thể làm ra vẻ, chỉ biết theo hoàn cảnh chung, nước chảy bèo trôi, được chăng hay chớ, vậy cần gì phải bồi dưỡng ra một người có nhân cách độc lập, trực tiếp làm như dây chuyền sản xuất chẳng phải càng tốt hơn?
Những ngày sau đó, Lý Dục luôn tìm thời điểm thích hợp gửi tin nhắn, hai người không trò chuyện nhiều, nhưng cuộc nói chuyện vĩnh viễn sẽ không tẻ ngắt, anh ta luôn đúng mực, nắm chắc tiết tấu.
Giang Miểu cũng gặp anh ta thêm hai lần nữa, một lần đi hiệu sách, một lần đi xem phim.
Giang Miểu cảm thấy ở cùng Lý Dục đúng là rất nhẹ nhàng, hai người tự nhiên như bạn bè lâu năm, nhưng cảm giác cũng chỉ tới mức bạn bè thôi, không thể thêm lên được nữa.
Thứ bảy, Giang Miểu tới trường học tham gia huấn luyện giáo viên, buổi tối Lý Dục hẹn có cùng ăn cơm.
Lý Dục biết Giang Miểu thích ăn ngọt, cố ý chọn nhà hàng Pháp nổi tiếng về đồ ngọt, hai người trò chuyện vui vẻ, Giang Miểu còn uống một ngụm rượu vang đỏ, gương mặt đỏ bừng, cô không dám uống nhiều, biết vị rồi thôi.
Nhà ăn này ở tầng 6 là hội sở tư nhân, vừa dùng xong món chính, trên lầu đột nhiên vang lên một trận xôn xao, chỉ chốc lát sau liền ngửi được mùi khói, càng ngày càng nồng.
Mọi người tầng trên vô cùng lo lắng chạy xuống, một người phụ nữ dẫm trên giày cao gót la hét "Cháy".
Người trong nhà ăn toàn bộ đứng lên, lúc này, phục vụ trong tiệm vừa xin lỗi vừa khẩn cấp sơ tán đám đông, báo cho mọi người đường đi an toàn.
Lý Dục trấn định, một tay giúp Giang Miểu cầm túi, kéo cô bước nhanh ra khỏi nhà ăn.
Hệ thống đèn bị chập bởi đám cháy, lúc sáng lúc tối, không gian lại nhỏ, mọi người cùng chạy xuống, khó tránh khỏi va chạm.