Đoạn thời gian đó, Giang Miểu mềm yếu hay thẹn thùng như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, chỉ cần là đàn ông Hoa Nhài giới thiệu, cô ai đến cũng không cự tuyệt.
Thời gian sau khi tan học dùng hết vào việc xem mắt, mỗi ngày gặp một người khác nhau, hai mắt một mũi, quần áo là lượt, xem lâu, cô tự nhiên cảm thấy bọn họ chẳng khác gì nhau.
Hoa Nhài sắp hết người để giới thiệu rồi mà một người khiến Giang Miểu có cảm giác cũng không có.
Hoa Nhài bất đắc dĩ thở dài, "Giang tiểu thư, cậu tìm bạn trai chứ không phải tuyển nam sủng nạp vào hậu cung, nếu cậu nhất định muốn tìm một người giống như anh chàng lính cứu hỏa kia, mình khuyên cậu nên trực tiếp đến quân doanh chọn, bên mình chỉ có một đám phú nhị đại thôi, một đám suốt ngày ăn chơi trong hộp đêm, không có người hormone nam tính bùng nổ thế đâu."
Giang Miểu bị nói đỏ mặt, ấm ức, "Mình đã cố rồi."
Cô nỗ lực cùng bọn họ nói những đề tài mà cô không có chút hứng thú, cố gắng nghe bọn họ thổi phồng chính mình, nỗ lực ngăn cản bản thân bỏ đi giữa chừng.
Nhưng mà thứ gọi là cảm giác rất kỳ diệu, cô không rõ mình thích cái gì, nhưng ít ra cũng biết mình không thích gì.
Những phú nhị đại hư vinh lại tự đại đó, cô thật sự không có hứng thú.
Hơn nữa, khoảng thời gian trước xảy ra một chút nhạc đệm, từ ngày cô làm hỏng buổi xem mắt của Kỷ Viêm, mấy ngày sau, bà ngoại gọi điện thoại tới trách, nói chị họ rất hài lòng với Kỷ Viêm, nếu không phải Giang Miểu tính tình trẻ con quậy phá một trận, hai người trai tài gái sắc đã thành đôi.
Nhưng mà thật ra là do Kỷ Viêm lấy lí do công việc bận rộn, lạnh nhạt từ chối mấy lần, chị họ không nhịn được, khóc sướt mướt gọi điện thoại cho bà ngoại, đem trách nhiệm đẩy hết lên người Giang Miểu.
Giang Miểu bị bà ngoại răn dạy một hồi, rầu rĩ nhẹ giọng xin lỗi, cảm xúc nghẹn khuất không chỗ phát tiết.
Cúp điện thoại, cô lập tức xóa hết số điện thoại và Wechat của Kỷ Viêm.
Nhắm mắt làm ngơ, tốt nhất về sau không bao giờ gặp lại.
Lúc bên nhau luôn chọc cô khóc, chia tay còn hãm hại khiến cô gánh tội thay, thật đúng là âm hồn không tan..
--------
Ý tưởng của lão Kỷ rất đơn giản, không làm bạn bè, vẫn có thể dùng danh phận trưởng bối ngụy trang làm xằng làm bậy..
Miêu: Cầm thú!
Edit: Tiểu Y Y
Cuối tháng, ba Giang ra ngoài làm việc.
Cho dù không tình nguyện, Giang Miểu vẫn phải bảo trì tần suất về nhà ăn cơm hai lần mỗi tuần.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bữa cơm nhà đơn giản, Giang Miểu ăn nhiều năm, có khó ăn cũng đã thành thói quen, buồn buồn nuốt xuống, vị như nhai sáp.
"Thứ sáu tuần sau là sinh nhật bà ngoại, con nhớ về sớm qua thăm bà."
Giang Miểu nghi hoặc, "Nếu mẹ cũng nhớ, vậy sao không cùng đi tổ chức sinh nhật cho bà ngoại?"
Mẹ Giang ở trường học mệt mỏi một ngày, ngữ khí nhàn nhạt: "Tính mẹ với bà không hợp, bà chê mẹ phiền, mẹ ngại bà cứ dông dài, vừa thấy mặt liền cãi nhau không ngừng. Bà ngoại con ấy, càng già càng cố chấp, giờ còn bị cao huyết áp, mẹ tránh được thì tránh, sợ gặp mặt lại khiến bà tức giận, khó thở hại thân."